MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh SángChương 15: Ánh sáng thuộc về em

Dưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh Sáng

Chương 15: Ánh sáng thuộc về em

845 từ · ~5 phút đọc

Ngày nghiệm thu dự án phục chế khu nhà cổ phía Đông cuối cùng cũng đến. Đây không chỉ là một sự kiện của giới kiến trúc, mà còn là tâm điểm chú ý của giới truyền thông thành phố A.

Khu nhà cổ sau khi hoàn thiện hiện ra với vẻ đẹp trầm mặc, uy nghiêm nhưng không kém phần sống động. Điểm nhấn đặc sắc nhất chính là những mảng gốm men rạn màu xanh ngọc được ốp khéo léo dọc theo các lối đi và gian thờ chính. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, lớp men rạn lấp lánh như mặt nước hồ mùa thu, nhận được vô số lời khen ngợi từ các chuyên gia đầu ngành.

Giang Triệt đứng giữa đám đông, vận bộ vest thủ công màu xanh navy đầy quyền lực. Tuy nhiên, ánh mắt anh không hề đặt lên những ống kính phóng viên, mà luôn hướng về phía cô gái nhỏ đang đứng nép mình sau những kệ gốm trưng bày.

Khi đại diện hội đồng quản trị hỏi về người đã tạo ra tuyệt tác men gốm này, Giang Triệt không ngần ngại tiến lại gần, cầm lấy tay Khương Vãn và dắt cô ra trước sự chứng kiến của mọi người.

"Đây là Khương Vãn, linh hồn của những mảng gốm trong công trình này. Nếu không có tài năng và sự kiên trì của cô ấy, dự án này không thể hoàn hảo như hôm nay."

Khương Vãn run nhẹ, nhưng cái nắm tay siết chặt của Giang Triệt đã cho cô sức mạnh. Cô mỉm cười, đôi mắt sáng rực dưới ánh nắng. Khoảnh khắc ấy, cả thành phố đều biết rằng cô chính là "báu vật" mà Giang Triệt hằng nâng niu.

Sau khi buổi lễ kết thúc và những ồn ào lắng xuống, Giang Triệt không đưa cô đi dự tiệc chiêu đãi của tập đoàn. Anh lái xe đưa cô về căn hộ riêng của mình, nơi anh đã chuẩn bị một bất ngờ dành cho cô.

"Chúng ta không đi tiệc sao anh?" Khương Vãn tò mò hỏi khi thấy anh dẫn cô lên tầng thượng của tòa nhà.

"Bữa tiệc đó dành cho người ngoài. Còn bữa tiệc này, chỉ dành riêng cho em."

Cánh cửa sân thượng mở ra, một không gian lãng mạn hiện ra trước mắt. Ánh đèn dây tóc nhỏ lấp lánh như những vì sao, một chiếc bàn tròn trải khăn trắng với nến và hoa tươi. Từ đây, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố A hoa lệ về đêm.

Giang Triệt mở một chai sâm panh, rót ra hai ly thủy tinh trong suốt. Anh nâng ly về phía cô, ánh mắt thâm trầm đầy sủng ái: "Chúc mừng em, nghệ nhân của tôi. Hôm nay, em thực sự tỏa sáng."

Khương Vãn nhấp một ngụm rượu, vị ngọt thanh lan tỏa khiến đôi má cô ửng hồng. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, người đã cùng cô thức trắng đêm ở xưởng, người đã đứng ra bảo vệ cô trước gia tộc và dư luận. Lòng cô trào dâng một cảm xúc mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Bữa tối diễn ra trong tiếng nhạc jazz dịu nhẹ và làn gió đêm mát rượi. Sau khi ăn xong, Giang Triệt đứng dậy, anh không ngồi đối diện nữa mà bước tới phía sau ghế của cô. Anh cúi xuống, đặt hai tay lên vai cô, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến Khương Vãn rùng mình nhẹ.

"Vãn Vãn, em có biết hôm nay trông em đẹp đến mức nào không?" Anh thì thầm, giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ. "Nhìn thấy mọi người ngưỡng mộ em, tôi vừa tự hào, lại vừa muốn giấu em đi cho riêng mình."

Anh nhẹ nhàng xoay ghế cô lại, bắt cô đối diện với mình. Giang Triệt quỳ một chân xuống sàn, bàn tay to lớn vuốt ve gương mặt thanh tú của cô. Trong không gian chỉ có tiếng gió và nhịp tim đập dồn dập, sự sủng ái trong đôi mắt anh dần biến thành một ngọn lửa khát khao rực cháy.

Khương Vãn cúi xuống, ôm lấy khuôn mặt anh, chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn này là sự đáp lại, là lời cảm ơn và cũng là sự dâng hiến trọn vẹn của cô dành cho anh.

Giang Triệt khựng lại một giây vì sự chủ động của cô, rồi anh lập tức lấy lại quyền kiểm soát. Anh đứng dậy, nhấc bổng cô lên, để cô ngồi trên mép bàn gỗ. Nụ hôn của anh trở nên nồng cháy và chiếm hữu hơn, bàn tay anh luồn vào tóc cô, nhấn chìm cả hai vào sự ngọt ngào không lối thoát.

"Vãn Vãn... tối nay đừng về xưởng nữa, được không?"

Khương Vãn khẽ gật đầu, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh. Cô biết, đêm nay sẽ là một bước ngoặt mới, nơi sự dịu dàng của anh sẽ biến thành một sức mạnh nồng nhiệt hơn để sủng ái cô trọn vẹn.