MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Chờ Giọt NắngChương 4: Mối tình đầu giữa những trang vở và mùi mực tím

Dưới Mái Hiên Chờ Giọt Nắng

Chương 4: Mối tình đầu giữa những trang vở và mùi mực tím

2,436 từ · ~13 phút đọc

Khi tôi bước sang cái tuổi mà người lớn bắt đầu dùng từ "trổ mã" để nói về những thay đổi trên cơ thể, thì trong đầu tôi, khái niệm về tình yêu vẫn là một thứ gì đó vô cùng mơ hồ, nó có hình dáng giống như một quả ổi xá lị chín mọng hoặc một viên kẹo mạch nha dai ngoắt. Đó là giai đoạn mà những con đường đất trong làng bắt đầu được trải một lớp đá dăm lởm chởm, và những chiếc xe đạp Phượng Hoàng khung sắt nặng trịch bắt đầu nhường chỗ cho những chiếc xe mi-ni Nhật màu xanh ngọc bích lấp lánh dưới nắng hè.

Thời điểm đó, làng tôi đang chuyển mình. Những rặng cúc tần làm hàng rào thưa thớt dần, người ta bắt đầu xây những bức tường gạch thấp và sơn vôi xanh đỏ. Nhưng đối với tôi, trung tâm của vũ trụ không nằm ở những thay đổi của làng xóm, mà nó nằm ngay ở chỗ ngồi bên cạnh trong lớp học – nơi con Tủn thường xuyên dùng cái thước kẻ nhựa để vạch ra một "biên giới" bất khả xâm phạm trên mặt bàn gỗ.

“Mùi, nếu tay mày lấn sang bên này một xăng-ti-mét thôi, tao sẽ méch cô giáo.”

Con Tủn nói, giọng nó đanh đá nhưng đôi mắt lại lúng liếng như nước hồ thu. Con Tủn bây giờ không còn là cô bé nhặt hoa khế nấu canh chua ngày nào nữa. Nó bắt đầu biết tết tóc đuôi sam, biết cài một chiếc kẹp tóc hình con bướm hồng rực rỡ và đặc biệt là người nó lúc nào cũng thoang thoảng mùi xà phòng thơm – cái thứ mùi mà tôi cho rằng chỉ dành cho những bậc công chúa trong cổ tích.

Tôi nhìn cái biên giới khắc nghiệt trên bàn, rồi nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem vết mực Cửu Long của mình, lầm bầm:

“Bàn của chung mà, làm gì có chủ quyền ở đây.”

Dù nói cứng vậy thôi, nhưng tim tôi lại đập thình thịch như tiếng trống trường mỗi khi khuỷu tay tôi vô tình chạm nhẹ vào vạt áo trắng tinh khôi của nó. Đó là một cảm giác kỳ lạ, giống như bị điện giật từ chiếc tivi nhà bác Tám nhưng lại êm ái hơn nhiều.

“Thằng Mùi bị 'bùa mê' rồi!” - Thằng Tý "Triết gia" khẳng định chắc nịch khi chúng tôi ngồi dưới gốc cây bàng vào giờ ra chơi.

Tôi đỏ mặt, chối phăng:

“Bùa mê cái gì? Tao chỉ thấy con Tủn dạo này... hơi kỳ lạ thôi. Nó chẳng còn chịu đi chăn bò với tụi mình nữa.”

Tý nhai một mẩu rễ cây (nó bảo đó là cách để kích thích trí não), rồi nhìn tôi với vẻ thương hại:

“Mày không hiểu rồi. Con gái khi bắt đầu biết làm điệu là lúc họ đang chuẩn bị rời khỏi vương quốc trẻ con để đến một hành tinh khác. Hành tinh đó tên là 'Người lớn tập sự'. Ở đó, họ không quan tâm đến bò hay khoai nướng nữa, họ chỉ quan tâm đến những lá thư tay thôi.”

“Thư tay á?” - Tôi ngẩn người.

“Đúng. Nếu mày muốn kéo nó quay lại, hoặc ít nhất là muốn nó không méch cô giáo mỗi khi mày lấn sân, mày phải viết cho nó một bức thư.”

Thế là, dưới sự cố vấn của nhà thông thái có cái đầu to quá khổ, tôi quyết định thực hiện một nhiệm vụ thầm lặng: Viết bức thư tình đầu đời.

Vấn đề là, tôi chẳng biết phải viết gì. Ở cái thời mà internet và tin nhắn điện thoại vẫn còn là những khái niệm viễn tưởng, việc truyền đạt cảm xúc phụ thuộc hoàn toàn vào những tờ giấy xé từ sổ tay và những nét chữ nguệch ngoạc.

Đêm đó, dưới ánh đèn dầu leo lét, tôi hì hục đặt bút. Mùi dầu hỏa quyện với mùi giấy mới tạo nên một bầu không khí cực kỳ nghiêm trang.

“Tủn thân mến, Tớ viết thư này để thông báo là tớ sẽ không lấn sân sang chỗ cậu nữa. Nhưng tớ muốn hỏi là tại sao dạo này cậu không còn cho tớ ăn chung kẹo gừng? Nếu cậu không giận tớ, thì mai cậu hãy kẹp một bông hoa dâm bụt vào vở bài tập toán nhé.”

Tôi đọc đi đọc lại, thấy mình viết chẳng khác gì một bản báo cáo của đội trưởng đội thiếu niên tiền phong. Thấy không ổn, tôi quyết định thêm vào một câu mà tôi học lỏm được từ những bộ phim truyền hình chiếu lúc tám giờ tối:

“Tớ thấy cậu đẹp hơn cả cô phát thanh viên trên tivi.”

Viết xong, tôi gấp bức thư lại thành hình một con chim hạc – một kỹ năng mà tôi phải mất cả buổi chiều để tập luyện. Nhưng rồi một nỗi sợ hãi ập đến: Nhỡ con Tủn đưa bức thư này cho cô giáo thì sao? Nhỡ cả lớp biết được thì tôi sẽ giấu mặt vào đâu?

Ở làng quê những năm ấy, việc một đứa con trai thích một đứa con gái là điều gì đó "ghê gớm" lắm, đủ để bị lũ bạn trêu chọc đến mức muốn chuyển trường.

Sáng hôm sau, tôi lẻn vào lớp sớm hơn thường lệ. Tim tôi đánh lô tô trong lồng ngực khi nhét con hạc giấy vào ngăn bàn của Tủn. Cả buổi học hôm đó, tôi không dám nhìn thẳng vào mặt nó. Tôi cứ nhìn chăm chăm vào bảng đen, nhưng những con số của thầy giáo bỗng biến thành những con chim hạc đang bay lượn.

Con Tủn bước vào lớp, nó vẫn điệu đà như mọi khi. Khi nó thò tay vào ngăn bàn để lấy vở, tôi nín thở. Tôi thấy nó khựng lại một giây, rồi rất nhanh chóng, nó nhét con hạc giấy vào túi cặp. Mặt nó không biến sắc, cũng không méch cô giáo.

Tôi thở phào, nhưng rồi lại thấy hụt hẫng. "Thế là sao? Nó đồng ý hay nó khinh bỉ mình?" - Tôi tự hỏi.

Suốt ba tiết học tiếp theo, tôi chờ đợi một bông hoa dâm bụt. Nhưng chẳng có bông hoa nào cả. Con Tủn vẫn im lặng, thỉnh thoảng nó còn mượn cái gọt bút chì của thằng Hải ngồi phía sau rồi cười nói rôm rả, khiến tôi thấy lòng mình đắng ngắt như vừa nhai phải lá xoan.

“Thất bại rồi Mùi ạ.” - Thằng Tý vỗ vai tôi khi tan trường - “Phụ nữ là những thực thể khó hiểu nhất vũ trụ. Có lẽ mày viết sai chính tả nhiều quá nên nó không cảm động được.”

Tôi lủi thủi đạp chiếc xe đạp cọc cạch về nhà. Đường làng hôm nay sao mà dài thế, nắng sao mà gắt thế. Tôi ghét con Tủn, ghét cả cái kẹp tóc hình con bướm của nó.

Nhưng khi về đến cổng nhà, tôi thấy con Tủn đang đứng đó, tay cầm một cái túi ni-lông nhỏ.

“Này Mùi!” - Nó gọi, giọng vẫn đanh đá như mọi khi.

Tôi dừng xe, cố tỏ ra bất cần:

“Gì đấy? Muốn đòi tiền cái gọt bút chì à?”

Con Tủn tiến lại gần, nhét cái túi vào tay tôi rồi chạy biến đi, chỉ kịp để lại một câu:

“Cái hạc giấy của mày gấp xấu mù, lại còn viết sai chữ 'phát thanh viên' thành 'phát than phiền' nữa. Đọc buồn cười chết đi được!”

Tôi mở cái túi ra. Bên trong không có hoa dâm bụt, nhưng có một vốc kẹo mạch nha và một tờ giấy nhỏ cuộn tròn. Tôi run rẩy mở tờ giấy ra, trên đó chỉ có vỏn vẹn mấy chữ với nét bút nắn nót:

“Mai lấn sang bàn tớ cũng được, nhưng chỉ được lấn hai xăng-ti-mét thôi nhé.”

Tôi đứng ngây ra giữa cổng, cảm thấy một luồng điện chạy khắp người. Hai xăng-ti-mét! Đó là một khoảng cách nhỏ bé đối với nhân loại, nhưng là một bước tiến vĩ đại đối với trái tim của một cậu bé mười hai tuổi.

Tôi nhận ra rằng, hóa ra tình yêu thuở thiếu thời không cần những lời thề non hẹn biển, không cần những món quà xa xỉ. Nó chỉ là sự nới rộng biên giới trên một mặt bàn gỗ, là sự chấp nhận những lỗi chính tả ngớ ngẩn và là vị ngọt thanh của miếng kẹo mạch nha tan trên đầu lưỡi.

Những ngày sau đó, thế giới của tôi trở nên rực rỡ một cách bất thường. Những buổi chiều chăn bò, tôi không còn cảm thấy buồn chán nữa vì đã có con Tủn đi cùng. Nó không còn sợ bẩn, nó lại ngồi xuống cạnh chúng tôi, kể về những ước mơ sau này sẽ lên thành phố học làm cô giáo.

“Mùi này, nếu sau này tớ làm cô giáo, tớ sẽ không bao giờ phạt những đứa viết thư tình đâu.” - Tủn nói, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời nơi mặt trời đang lặn.

“Tại sao?” - Tôi hỏi.

“Vì viết thư tình là cách tốt nhất để luyện chính tả mà.” - Nó cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió treo dưới mái hiên nhà nội.

Thằng Tý ngồi bên cạnh hứ một tiếng:

“Học chính tả bằng cách đó thì cả làng này thành nhà văn hết à? Nhưng mà thôi, ít ra thì hai xăng-ti-mét đó cũng giúp thằng Mùi không còn mặt mày ủ rũ nữa.”

Chúng tôi ngồi đó, ba đứa trẻ trên gò đất cao, giữa một vùng quê đang bắt đầu thay da đổi thịt. Những cột điện cao thế bắt đầu mọc lên trên cánh đồng, báo hiệu một thời đại mới của ánh sáng và máy móc sắp sửa lấn át sự tĩnh lặng của làng quê.

Tôi nhìn con Tủn, thầm nghĩ liệu sau này khi lên thành phố, nó có còn nhớ đến khoảng cách hai xăng-ti-mét trên mặt bàn gỗ hay không. Hay nó sẽ gặp những anh chàng thành thị đi xe máy bóng lộn, những người viết thư tình đúng chính tả và không bao giờ gấp hạc giấy xấu xí như tôi?

Cái cảm giác lo sợ về tương lai ấy, có lẽ là dấu hiệu đầu tiên của việc "bị trưởng thành". Khi ta bắt đầu biết sợ mất đi một thứ gì đó, nghĩa là ta không còn là đứa trẻ vô tư lự chỉ biết có hôm nay nữa.

Thời gian giống như một người thợ dệt kiên nhẫn, nó dệt những sợi tơ tình cảm mỏng manh của chúng tôi vào tấm thảm ký ức của làng quê. Những năm tháng đó, chúng tôi yêu nhau bằng sự hồn nhiên của cỏ dại, bằng sự chân thành của đất đai. Không có điện thoại để nhắn tin thâu đêm, chúng tôi gửi lòng mình vào những cơn gió, vào những mùa hoa khế tím rụng đầy sân.

Dần dần, những chiếc xe đạp mi-ni Nhật cũng trở nên cũ kỹ, con đường đá dăm được nhựa hóa phẳng lì. Chúng tôi lớn lên, mỗi đứa một ngả theo đuổi những giấc mơ riêng. Con Tủn đúng là đã lên thành phố và trở thành cô giáo, còn tôi trở thành một kẻ ngồi viết lại những mảnh ký ức này dưới ánh đèn điện sáng choang của phố thị.

Hôm qua, tôi vô tình tìm thấy con hạc giấy cũ nát nằm sâu trong một cuốn sách giáo khoa từ thời tiểu học. Giấy đã ố vàng, nét mực đã phai nhạt, nhưng cái lỗi chính tả "phát than phiền" vẫn còn đó, nằm như một chứng tích của một thời ngây ngô.

Tôi chợt mỉm cười, một nụ cười vừa vui vừa buồn. Tôi nhớ con Tủn, nhớ thằng Tý, nhớ cả cái biên giới trên bàn học. Bây giờ, tôi có thể đi khắp thế giới, có thể ngồi ở những văn phòng rộng thênh thang, nhưng tôi chẳng bao giờ tìm thấy ai cho phép mình "lấn sân hai xăng-ti-mét" một cách dịu dàng đến thế.

Hóa ra, mối tình đầu không phải là người ta đi cùng đến cuối đời, mà là người dạy cho ta biết rằng thế giới này có thể trở nên ấm áp hơn chỉ nhờ một mẩu giấy nhỏ và một vốc kẹo mạch nha.

Làng quê của tôi năm ấy, với những rặng tre xanh và những con đường đầy cát bụi, đã chứng kiến những rung động thuần khiết nhất. Đó là bối cảnh hoàn hảo cho một vở kịch mà trong đó chúng tôi vừa là diễn viên, vừa là khán giả của chính mình.

Tôi tự hỏi, những đứa trẻ bây giờ, khi chúng bày tỏ tình cảm qua những biểu tượng cảm xúc vô hồn trên màn hình điện thoại, liệu chúng có cảm nhận được cái sự hồi hộp đến run người khi chờ đợi một bông hoa dâm bụt kẹp trong vở bài tập toán hay không? Liệu chúng có biết rằng, đôi khi sự im lặng của một "biên giới" trên bàn học lại chứa đựng nhiều lời muốn nói hơn tất cả những tin nhắn dài dằng dặc?

Tôi gấp con hạc giấy lại như cũ, đặt nó vào lòng bàn tay. Nó nhẹ bẫng nhưng lại mang nặng cả một vùng trời kỷ niệm. Trong thoáng chốc, tôi nghe thấy tiếng con Tủn gọi tên mình từ phía bờ đê, thấy mùi xà phòng thơm nồng nàn quyện trong gió chiều.

Hóa ra, vương quốc trẻ con của chúng tôi chưa bao giờ mất đi, nó chỉ thu nhỏ lại, nằm gọn trong một con hạc giấy viết sai chính tả, đợi một ngày nào đó chúng ta mệt mỏi với thế giới người lớn để lại tìm về.

Đêm nay, phố thị ồn ào với tiếng còi xe và ánh đèn màu rực rỡ, nhưng trong lòng tôi, một làng quê thanh bình với những rặng hoa dâm bụt đỏ chói đang hiện về. Tôi thấy mình của năm mười hai tuổi, đang đạp chiếc xe đạp cọc cạch đi dưới bóng những cây bàng, lòng tràn ngập một thứ hạnh phúc giản đơn mà vĩ đại: Hạnh phúc của việc được phép lấn sang một phần thế giới của người khác.

Và tôi biết, dù thời gian có trôi đến bao lâu đi nữa, dù những con đường làng có biến thành đại lộ, thì cái khoảng cách hai xăng-ti-mét ấy vẫn sẽ mãi là biên giới đẹp nhất mà tôi từng được phép vượt qua trong đời.