MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Chờ Nắng ChínChương 1: Thế giới bắt đầu từ gầm bàn

Dưới Mái Hiên Chờ Nắng Chín

Chương 1: Thế giới bắt đầu từ gầm bàn

1,290 từ · ~7 phút đọc

Thế giới của tôi khi ấy không rộng lớn như cái bản đồ treo trên tường lớp học, nơi mà cô giáo cứ chỉ thước vào những vệt xanh đỏ rồi bảo đó là đại dương hay lục địa. Đối với một đứa trẻ tám tuổi như tôi, thế giới chỉ bắt đầu từ gầm bàn gỗ trong phòng khách, một nơi tối mờ, thoang thoảng mùi gỗ mục và bụi bặm, nhưng lại là một pháo đài bất khả xâm phạm.

Người lớn thật kỳ lạ, họ sở hữu những đôi chân dài loằng ngoằng và cứ thế bước qua cuộc đời một cách vội vã. Họ nhìn cái gầm bàn và chỉ thấy đó là nơi để rác bụi hoặc món đồ chơi thất lạc nào đó. Nhưng tôi thì khác. Khi tôi chui tọt vào đó, thu mình lại giữa bốn cái chân bàn vững chãi, tôi không còn là cu Bi hay bị mẹ mắng vì tội lười tắm nữa. Tôi là một vị chỉ huy tối cao của một vương quốc bí mật, nơi mà tiếng bước chân bình bịch của bố trên sàn nhà nghe như tiếng sấm sét của một gã khổng lồ đang thịnh nộ, và tiếng chổi xẻ của mẹ quét qua lại ngoài kia chính là cơn bão cát đang càn quét sa mạc.

Tôi thích quan sát đôi chân của mọi người từ góc độ này. Đôi chân của bố thường mang đôi dép da cũ kỹ, gót mòn vẹt một bên, trông lúc nào cũng mệt mỏi và nặng nề. Đôi chân của mẹ thì thanh mảnh hơn trong đôi dép nhựa màu xanh, lúc nào cũng thoăn thoắt, tất bật từ bếp lên nhà trên như một con thoi không bao giờ biết nghỉ. Nhìn những đôi chân ấy, tôi tự hỏi tại sao người lớn lại thích đứng thẳng đến thế? Việc đứng thẳng làm họ trông thật cao lớn, nhưng cũng khiến họ cách xa mặt đất – nơi chứa đựng bao nhiêu điều kỳ diệu như những viên bi ve bị lăn vào góc khuất, hay một con kiến đang nỗ lực tha một mẩu bánh quy to gấp ba lần cơ thể nó.

"Bi! Con lại chui vào đó làm gì đấy? Ra ngoài ngay, bụi bặm không hà!"

Mẹ tôi nói, giọng vang lên từ trên cao, giống như một vị thần đang ban thông điệp từ chín tầng mây. Tôi thở dài, sự huy hoàng của vương quốc gầm bàn vừa bị một câu nói làm cho lung lay.

"Con đang nghiên cứu chiến lược, thưa mẹ!"

Tôi hét vọng ra, dù tôi biết mẹ sẽ chẳng bao giờ hiểu "chiến lược" của một đứa trẻ tám tuổi là gì. Chiến lược của tôi lúc đó thực ra là làm sao để giấu được mẩu kẹo lạc đang ăn dở vào túi quần mà không bị kiến phát hiện, hoặc làm sao để thuyết phục thằng Tí "Sún" rằng cái gầm bàn này thực chất là một khoang tàu vũ trụ đang chuẩn bị bay vào không trung.

Thằng Tí xuất hiện ngay sau đó. Nó không đi vào bằng cửa chính như người bình thường, mà bò lồm cồm từ phía sau ghế sofa, trông giống một con thằn lằn bị lỗi hơn là một phi hành gia. Nó chui tọt vào cạnh tôi, hơi thở nồng nặc mùi kem đánh răng hương dâu – thứ duy nhất chứng minh rằng nó vừa mới bị mẹ nó cưỡng chế vệ sinh cá nhân.

"Ê Bi, tàu vũ trụ sắp cất cánh chưa? Tao mang theo nhiên liệu đây này."

Nó xòe bàn tay ra, bên trong là ba viên kẹo cao su đã hơi chảy nước vì bị nắm quá chặt. Tôi nhìn "nhiên liệu" của nó bằng ánh mắt đầy sự tôn trọng của một vị chỉ huy.

"Tàu đang đợi kiểm tra áp suất. Mà mày nhớ thắt dây an toàn chưa? Hồi nãy mẹ tao vừa thả một cơn bão chổi qua đây đấy, suýt nữa là căn cứ bay màu rồi."

Tí Sún gật đầu lia lịa, nó lấy sợi dây thừng bện bằng rơm từ túi quần ra, buộc quanh bụng mình rồi buộc vào chân bàn. Thế là xong, chúng tôi đã sẵn sàng cho một chuyến du hành vượt thời gian và không gian, ngay giữa căn phòng khách đang nồng đượm mùi nước lau sàn hương chanh.

Người lớn thường hỏi chúng tôi rằng: "Lớn lên con muốn làm gì?". Câu hỏi đó thật ngớ ngẩn. Tại sao họ cứ phải đợi đến lúc "lớn lên" mới bắt đầu làm một cái gì đó? Ngay lúc này, dưới gầm bàn này, tôi đang là phi hành gia, là nhà thám hiểm, là vị vua của những hạt bụi lấp lánh trong khe sáng. Trong khi đó, bố tôi ngồi trên ghế sofa ngay phía trên đầu chúng tôi, đang thở dài thườn thượt vì những con số trong tờ hóa đơn điện nước. Bố đang ở rất cao, nhưng tôi thấy bố thật tội nghiệp. Bố chỉ thấy những con số, còn tôi thấy cả một thiên hà.

"Bi này, sao người lớn không bao giờ chui vào gầm bàn với mình nhỉ?" Tí Sún hỏi, mắt nó dán vào một con nhện đang giăng tơ ở góc bàn.

Tôi trầm tư một lát, ra dáng một kẻ hiểu đời: "Vì họ quá to xác. Và vì họ sợ bẩn bộ quần áo ủi phẳng lì kia. Mẹ tao bảo, người lớn phải giữ hình ảnh. Chui vào đây thì còn hình ảnh gì nữa."

Tí Sún tặc lưỡi: "Tiếc cho họ thật. Ở trên đó chắc là buồn lắm, chỉ có tivi và những câu chuyện về giá gạo thôi."

Chúng tôi cùng im lặng, chia nhau mấy viên kẹo cao su chảy nước. Vị ngọt nhân tạo tan ra trong miệng, và tôi thấy mình thật hạnh phúc. Hạnh phúc của một đứa trẻ thật rẻ tiền, chỉ cần một cái gầm bàn và một thằng bạn sẵn sàng tin vào những điều vô lý nhất.

Cuộc đời về sau sẽ dạy tôi rằng, gầm bàn chỉ là một nơi chật hẹp và mất vệ sinh. Nó sẽ dạy tôi rằng những hạt bụi lấp lánh kia thực chất là tác nhân gây dị ứng, và con nhện ở góc bàn kia chỉ là một loại côn trùng cần phải quét đi. Nhưng lúc đó, tôi không biết điều đó. Và tôi ước gì mình mãi mãi không biết. Bởi vì khi bạn bắt đầu nhìn cái bàn chỉ như một món đồ nội thất, nghĩa là bạn đã bắt đầu đánh mất chiếc vé để bước vào những vương quốc kỳ diệu nhất.

Tiếng tivi ngoài kia đang đọc bản tin thời sự. Giọng phát thanh viên đều đều về những xung đột ở một nơi xa xôi nào đó. Còn ở đây, dưới gầm bàn gỗ, xung đột duy nhất là làm sao để thằng Tí không tranh mất chỗ ngồi gần khe sáng nhất. Thế giới của trẻ con nhỏ bé đến mức có thể gói gọn trong một cái ôm, nhưng lại bao la đến mức không có biên giới cho sự tưởng tượng.

"Chuẩn bị! Ba... hai... một... Phóng!"

Tôi hô lớn. Chúng tôi nhắm nghiền mắt lại, tưởng tượng cái gầm bàn đang rung chuyển, rời khỏi mặt đất, xuyên qua mái nhà, xuyên qua những tầng mây xám xịt của một buổi chiều sắp mưa, bay vút vào khoảng không xanh thẳm. Ở đó, không có bài tập về nhà, không có những lời cằn nhằn của mẹ, và chắc chắn là không có những tờ hóa đơn làm đau đầu bố.

Chỉ có chúng tôi và những giấc mơ không cần lý do.