MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CHỜ NẮNG TỚIChương 11: Những kỹ sư của dòng mương nhỏ

DƯỚI MÁI HIÊN CHỜ NẮNG TỚI

Chương 11: Những kỹ sư của dòng mương nhỏ

1,302 từ · ~7 phút đọc

Sau mỗi trận mưa rào, khi những đám mây xám xịt bắt đầu nhường chỗ cho những vệt nắng vàng yếu ớt, con ngõ nhỏ của tôi biến thành một công trường vĩ đại. Nước mưa từ các sân vườn đổ ra, tụ lại thành một dòng mương nhỏ chạy dọc theo mép đường đất, len lỏi qua những đám cỏ may và những bụi hoa xuyến chi. Đối với người lớn, đó chỉ là một rãnh nước bẩn cần phải tránh để không làm bẩn gót giày. Nhưng đối với chúng tôi, đó là một con sông Mekong hùng vĩ đang chờ được chinh phục.

"Tất cả tập hợp! Đội kỹ sư cầu đường bắt đầu làm việc!" thằng Tèo "Răng Sún" hô vang, tay cầm một mảnh ngói vỡ làm xẻng.

Đội ngũ "kỹ sư" hôm nay gồm có tôi, Tèo và Cái Tí. Nhiệm vụ của chúng tôi là đắp một con đập thủy điện khổng lồ để tích nước, tạo ra một hồ chứa vĩ đại nhằm phục vụ cho mục đích... thả thuyền giấy. Chúng tôi hì hụi khuân những viên đá cuội, những mẩu gạch vỡ và bùn nhão để ngăn dòng chảy.

Làm việc với bùn đất là một trải nghiệm cực kỳ kích thích. Cảm giác bùn mát lạnh, dẻo quánh luồn qua kẽ tay mang lại một sự kết nối mãnh liệt với đất mẹ mà không một món đồ chơi đắt tiền nào có thể thay thế được. Chúng tôi không sợ bẩn, không sợ vi trùng như lời mẹ dọa. Chúng tôi chỉ sợ con đập của mình không đủ vững chắc để ngăn cản sức mạnh của thiên nhiên.

"Bin, ông nén bùn chặt vào chỗ này, nước đang rò rỉ ra kìa!" Tèo ra lệnh, mồ hôi nhễ nhại trên trán trộn lẫn với những vệt bùn đen.

"Phải dùng cả cỏ làm cốt thép chứ," tôi hiến kế, rồi vơ một nắm cỏ may trộn vào bùn. "Ông nội bảo nhà ngày xưa người ta trộn rơm với đất mới bền được."

Cái Tí thì đảm nhận khâu "thẩm mỹ". Nó lượm lặt những bông hoa dại nhỏ xíu cắm lên mặt đập, rồi rải những hạt cát trắng mịn lên trên như thể đang trang trí cho một cung điện. Trong mắt chúng tôi, con đập cao chưa đầy mười xăng-ti-mét này là một công trình vĩ đại, đủ sức làm thay đổi cả hệ sinh thái của ngõ nhỏ.

Khi nước bắt đầu dâng cao phía sau con đập, tạo thành một mặt hồ phẳng lặng, chúng tôi nín thở theo dõi. Một con kiến lạc lối đang chới với trên một chiếc lá khô trôi dạt vào "hồ chứa".

"Kìa! Có một người dân đang gặp nạn!" Cái Tí hét lên, gương mặt đầy vẻ lo lắng.

Tôi dùng một cành củi nhỏ nhẹ nhàng vớt chiếc lá đưa vào bờ. Con kiến nhanh chóng bò lên mặt đất, biến mất vào bụi cỏ. Chúng tôi nhìn nhau, cảm thấy lòng ngập tràn một sự tự hào kỳ lạ. Hóa ra, làm một vị cứu tinh cũng không khó lắm, chỉ cần một chút quan sát và một cành củi khô.

Nhưng thế giới của những kỹ sư nhỏ bé không phải lúc nào cũng êm đềm. Khi con đập đã tích đủ nước, sức ép bắt đầu tăng lên. Những tia nước nhỏ bắt đầu bắn ra từ những khe hở.

"Nó sắp vỡ rồi! Gia cố ngay!" Tèo hét lên như một vị tướng trên chiến trường.

Chúng tôi cuống cuồng vơ vét mọi thứ có thể: sỏi, đất, thậm chí cả một chiếc dép cũ của ai đó vứt lại. Nhưng sức nước mạnh hơn chúng tôi tưởng. Chỉ trong tích tắc, con đập bị xé toạc, dòng nước ào ạt chảy ra, cuốn phăng tất cả hoa dại, cát trắng và công sức của cả buổi chiều. Chúng tôi đứng ngây người nhìn "công trình vĩ đại" tan thành mây khói trong vài giây.

"Hết rồi... Tất cả trôi hết rồi," Cái Tí thút thít, nhìn những bông hoa của mình biến mất vào cái cống ở đầu ngõ.

Tôi nhìn dòng nước đang dần cạn đi, lòng bỗng thấy một sự chiêm nghiệm lạ kỳ. Tại sao chúng tôi lại phải cố gắng ngăn dòng nước vốn dĩ sinh ra để chảy? Tại sao chúng ta luôn muốn giữ mọi thứ đứng yên một chỗ theo ý mình, trong khi thế giới này vốn là một sự chuyển động không ngừng?

"Đừng buồn, Tí ạ," tôi an ủi. "Dòng nước phải chảy đi thì mới có chỗ cho cơn mưa tiếp theo chứ. Với lại, con kiến lúc nãy cũng đã được cứu rồi mà."

Tèo phủi tay vào quần, nhìn bãi chiến trường bùn đất dưới chân:

"Hóa ra làm kỹ sư cũng khó thật. Xây lên thì lâu mà đổ xuống thì nhanh quá. Bố tôi bảo cuộc đời cũng giống như đắp đập, mình cứ mải mê xây dựng những bức tường để giữ lấy những gì mình có, nhưng rồi một cơn bão đi qua là trắng tay."

Tôi nhìn Tèo, thầm nghĩ người lớn đôi khi cũng đúng. Họ xây những ngôi nhà kiên cố, những hàng rào sắt, những tài khoản ngân hàng dày cộp... tất cả đều là những con đập để ngăn cản sự vô thường của cuộc đời. Họ sợ mất mát, sợ sự thay đổi, nên họ cứ loay hoay gia cố mãi không thôi. Còn trẻ con chúng tôi, sau một hồi tiếc nuối, lại bắt đầu nhìn thấy một điều mới mẻ.

"Nhìn kìa! Chỗ nước vừa chảy qua tạo thành một con suối mới đẹp chưa!" tôi chỉ vào những rãnh nhỏ uốn lượn trên nền đất.

Dòng nước cũ mất đi đã để lại những hình thù kỳ thú trên mặt đất, như một bức tranh khắc họa sự tự do. Chúng tôi không đắp đập nữa. Thay vào đó, chúng tôi dùng que củi để khơi thông những dòng chảy nhỏ, giúp nước thoát đi nhanh hơn, len lỏi vào từng gốc cây, ngọn cỏ. Chúng tôi không còn là những kỹ sư ngăn dòng, mà trở thành những người dẫn đường cho âm thanh của nước.

Người lớn đi ngang qua nhìn chúng tôi với vẻ mặt ái ngại cho cái quần cái áo. Họ đâu biết rằng, chính trong khoảnh khắc nhìn con đập đổ vỡ ấy, chúng tôi đã học được bài học quan trọng nhất: Hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu một mặt hồ tĩnh lặng, mà nằm ở việc được hòa mình vào dòng chảy của sự sống.

"Bin! Tèo! Về đi tắm, sắp tối rồi!" tiếng mẹ gọi vang lên từ đầu ngõ.

Chúng tôi bỏ lại con mương, bỏ lại những rãnh nước đang dần thấm vào lòng đất. Bước chân về nhà bỗng nhẹ tênh. Chúng tôi biết rằng ngày mai, nếu có một cơn mưa khác, chúng tôi sẽ lại ra đây, lại là những kỹ sư, nhưng có lẽ sẽ là những kỹ sư khôn ngoan hơn, không còn cố gắng ngăn cản những điều không thể ngăn cản.

Đêm đó, tôi nằm nghe tiếng mưa rỉ rả trên mái hiên, lòng bình yên lạ thường. Tôi nhận ra rằng những "con đập" trong lòng mình – những nỗi sợ bị điểm kém, sợ bị mắng, sợ mất đồ chơi – cũng giống như con đập bùn ngoài ngõ kia thôi. Chúng có thể vỡ bất cứ lúc nào, nhưng đó không phải là kết thúc. Đó chỉ là khởi đầu cho một dòng chảy mới, một hành trình mới.

Và thế là, cậu bé Bin chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi, mơ về những dòng sông không có đập ngăn và những cánh buồm giấy trắng muốt trôi đi mãi tận cuối chân trời.