MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CHỜ NẮNG TỚIChương 3: Đại hội những hiệp sĩ không tên

DƯỚI MÁI HIÊN CHỜ NẮNG TỚI

Chương 3: Đại hội những hiệp sĩ không tên

1,431 từ · ~8 phút đọc

Dưới gốc cây bàng già ở đầu ngõ, nơi những cái rễ trồi lên khỏi mặt đất như những con trăn khổng lồ đang ngủ say, là "tổng hành dinh" của chúng tôi. Ở đó, một vương quốc khác được thiết lập, tách biệt hoàn toàn với thế giới của những bữa cơm đúng giờ và những bài kiểm tra điểm kém. Vương quốc này không có vua, chỉ có những hiệp sĩ với vũ khí là súng cao su, kiếm gỗ và những chiếc mũ ca-lô gấp bằng báo cũ.

Đại hội hiệp sĩ hôm nay có sự góp mặt đầy đủ của những gương mặt "máu mặt" nhất xóm. Thằng Tèo "Răng Sún" đứng trên một cái rễ cây cao nhất, tay cầm một cành củi khô thay cho vương trượng. Cái Tí ngồi bệt dưới đất, đang bận rộn thắt bím tóc cho con búp bê nhựa đã mất một bên chân – nó tự xưng là "nữ hoàng cứu thương". Còn tôi, Bin "Thám Tử", giữ vai trò quân sư quạt mo.

"Hỡi các anh em!" Tèo dõng dạc tuyên bố, dù giọng nó hơi ngọng vì thiếu mất hai chiếc răng cửa. "Hôm nay chúng ta có một sứ mệnh cực kỳ quan trọng. Con rồng lửa nhà bà Năm đã đánh cắp kho báu của chúng ta!"

Tôi đẩy gọng kính tưởng tượng lên sống mũi, nghiêm túc hỏi:

"Kho báu là cái gì cơ? Và con rồng lửa có phải là con gà chọi hay mổ người của bà Năm không?"

Tèo trừng mắt nhìn tôi:

"Chính nó! Nó đã cướp mất quả bóng nhựa của tôi lúc nãy khi tôi sút quá đà vào sân nhà bà. Đó không chỉ là quả bóng, đó là linh hồn của đội bóng ngõ mình!"

Cái Tí ngước lên, bĩu môi:

"Đàn ông con trai gì mà sợ một con gà. Để tôi vào lấy cho."

"Không được!" Tèo hét lên. "Hiệp sĩ không bao giờ để phụ nữ xông pha trận mạc khi chưa có kế hoạch tác chiến. Chúng ta cần một cuộc viễn chinh!"

Thế là, cuộc viễn chinh bắt đầu. Chúng tôi bò lê bò càng dưới chân hàng dâm bụt, cố gắng giữ cho tiếng động nhỏ nhất có thể. Trong mắt chúng tôi lúc đó, hàng dâm bụt không phải là những bụi cây xanh mướt với những bông hoa đỏ thắm, mà là một khu rừng rậm rạp đầy rẫy cạm bẫy. Những con kiến lửa bò ngang qua là những con quái vật nghìn chân, và tiếng gió thổi qua kẽ lá là tiếng gầm gừ của những thế lực hắc ám.

Người lớn đi ngang qua đường chắc hẳn sẽ thấy ba đứa trẻ đang lấm lem bùn đất, chổng mông bò trên cỏ với vẻ mặt cực kỳ căng thẳng. Họ sẽ cười và bảo: "Lũ trẻ con rảnh rỗi thật". Nhưng họ đâu biết rằng, tại thời điểm đó, vận mệnh của "vương quốc ngõ nhỏ" đang nằm trên vai chúng tôi. Áp lực đó, nói thật lòng, còn nặng nề hơn cả việc phải học thuộc bảng cửu chương 7.

"Bin, ông dùng gương phản chiếu để làm nó lóa mắt đi," Tèo thì thầm ra lệnh.

Tôi rút từ trong túi quần ra một mảnh gương vỡ (nhặt được từ đống rác nhà bác thợ mộc), cẩn thận tìm góc nắng để chiếu vào sân nhà bà Năm. Con gà chọi – tức "con rồng lửa" – đang thong dong rỉa lông bên cạnh quả bóng màu đỏ rực. Khi luồng ánh sáng chói lòa chiếu trúng mặt, nó giật mình, kêu "quác" một tiếng rồi nhảy dựng lên, cánh vỗ phành phạch.

"Xông lên!" Tèo hô vang, nhưng giọng nó nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu vì vẫn còn sợ bà Năm cầm chổi lông gà ra đuổi.

Trận chiến diễn ra chóng vánh và đầy kịch tính. Tèo lao vào chộp lấy quả bóng, con gà chọi đuổi theo mổ vào mông nó, còn Cái Tí thì dùng súng cao su (không có đạn) dọa cho con gà khiếp vía. Tôi đứng ngoài "yểm trợ" bằng cách quan sát xem bà Năm có thức dậy sau giấc ngủ trưa hay không. Cuối cùng, chúng tôi rút quân về gốc cây bàng trong tư thế của những người chiến thắng, dù Tèo đang xuýt xoa vì vết mổ ở mông.

"Chúng ta đã lấy lại được linh hồn của đội bóng!" Tèo giơ quả bóng lấm lem phân gà lên cao như thể đó là chiếc cúp vàng danh giá.

Chúng tôi ngồi bệt xuống rễ cây, mồ hôi nhễ nhại nhưng lòng ngập tràn kiêu hãnh. Trong những giây phút ấy, tôi cảm thấy mình thật mạnh mẽ. Ở thế giới người lớn, chúng tôi luôn là những kẻ phải vâng lời, phải nhỏ bé và phải "chưa biết gì". Nhưng ở đây, dưới bóng cây bàng này, chúng tôi là những vị anh hùng có thể đối đầu với rồng lửa và bảo vệ những gì mình yêu quý.

"Này, sau này lớn lên các ông muốn làm gì?" Cái Tí bất chợt hỏi, tay vẫn đang sửa lại cái váy cho con búp bê.

Tèo không cần suy nghĩ, đáp ngay:

"Tôi sẽ làm phi hành gia. Tôi sẽ bay lên mặt trăng để xem trên đó có chú Cuội thật không, hay chỉ là những tảng đá khô khốc như bố tôi bảo."

Cái Tí thì mơ mộng:

"Tôi sẽ mở một tiệm bánh lớn nhất thế giới. Ở đó, tất cả trẻ con đều được ăn bánh miễn phí, và không ai phải ăn rau cải đắng cả."

Đến lượt tôi, tôi lặng im nhìn những vệt nắng xuyên qua kẽ lá bàng, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất.

"Tôi muốn làm một người chuyên đi nhặt những điều bị lãng quên," tôi nói, giọng trầm ngâm như một ông cụ non.

"Đồ hâm! Ai lại đi nhặt rác bao giờ," Tèo cười nhạo.

Tôi lắc đầu:

"Không phải rác. Tôi sẽ nhặt những chiếc máy bay giấy bị mắc kẹt trên cây, nhặt những viên bi lạc mất trong bụi cỏ, và nhặt cả những tiếng cười của chúng ta lúc này nữa. Để khi chúng ta già đi như ông nội, nếu có lỡ quên mất mình đã từng là hiệp sĩ, tôi sẽ đưa chúng ra cho các ông xem."

Cả bọn im lặng. Một làn gió mát rượi thổi qua, làm những chiếc lá bàng khô rơi rụng xào xạc. Có lẽ lúc đó, chúng tôi chưa đủ lớn để hiểu hết ý nghĩa của hai chữ "lãng quên", nhưng một nỗi buồn man mác, dịu nhẹ như khói bếp chiều, bỗng len lỏi vào tâm hồn những đứa trẻ.

Thế giới người lớn giống như một chiếc nam châm khổng lồ, nó cứ hút chúng tôi về phía trước, về phía những trách nhiệm và những con số khô khan mà tôi đã gặp ở chương trước. Và cái giá phải trả cho việc "được lớn lên" chính là việc phải để lại những thanh kiếm gỗ và những chiếc mũ báo cũ ở dưới gốc cây bàng này.

"Thôi, về nhà ăn cơm thôi, mẹ tôi gọi kìa!" Tèo bật dậy khi nghe thấy tiếng gọi thất thanh từ đầu ngõ.

Đại hội hiệp sĩ giải tán nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Những vị anh hùng lủi thủi đi về phía những ngôi nhà tỏa mùi nước mắm và hơi ấm của bếp lửa. Tôi nhìn theo bóng lưng của Tèo và Tí, lòng tự hỏi liệu mười năm, hai mươi năm nữa, chúng tôi có còn nhớ về cuộc viễn chinh cứu quả bóng này không.

Bước chân tôi nặng nề hơn một chút khi vào nhà. Mẹ nhìn tôi, tặc lưỡi:

"Trời đất ơi, nhìn cái quần kìa! Bin, con lại đi đánh trận ở đâu về đấy?"

Tôi mỉm cười, một nụ cười bí mật mà chỉ những hiệp sĩ mới hiểu:

"Con vừa đi cứu thế giới về mẹ ạ."

Mẹ lườm tôi một cái, nhưng tay vẫn ân cần múc cho tôi một bát canh chua mát lạnh. Tôi ăn ngon lành, cảm thấy vị chua của sấu và vị ngọt của cá hòa quyện như hương vị của chiến thắng. Người lớn có thể mắng chúng tôi vì quần áo bẩn, nhưng họ chẳng bao giờ mắng được những giấc mơ đang nảy mầm trong trí óc chúng tôi. Bởi vì, dù họ có quyền lực đến đâu, họ cũng không bao giờ có thể mua được một tấm vé để quay trở lại "tổng hành dinh" dưới gốc cây bàng ấy một lần nữa.