Trước khi biết đọc, thế giới đối với tôi là một cuốn album tranh khổng lồ. Tôi nhìn vào những tờ báo của bố và chỉ thấy những hàng kiến đen đang hành quân đều tắp lự. Tôi nhìn vào cuốn sổ tay của mẹ và thấy những sợi dây thừng xoắn quẩy vào nhau một cách vô nghĩa. Nhưng rồi, ngày tôi bắt đầu bước chân vào lớp Một, thế giới ấy bỗng nhiên rung chuyển. Những con kiến bắt đầu biết hát, và những sợi dây thừng bắt đầu biết kể chuyện.
Cô giáo của tôi là một người phụ nữ có giọng nói êm như tiếng nước chảy trong khe đá. Cô cầm viên phấn trắng, vẽ lên bảng một vòng tròn hoàn hảo rồi thêm một cái móc nhỏ ở bên phải.
"Đây là chữ 'a', các con hãy đọc theo cô: a... a... a..."
Cả lớp đồng thanh gào lên như những chú chim non đang đòi ăn. Riêng tôi, tôi ngồi ngây người ra nhìn cái vòng tròn ấy. Trong đầu tôi, chữ 'a' không đơn thuần là một ký tự. Nó là một chiếc miệng đang há hốc ra vì ngạc nhiên, hay có lẽ là một quả táo đỏ mọng mà ai đó đã lỡ ăn mất một miếng ở bên hông. Tôi cảm thấy một luồng điện chạy qua tim mình. Hóa ra, đằng sau những hình thù kỳ lạ kia là cả một mã lệnh để giải mã vũ trụ.
Nhưng việc chinh phục những con chữ không hề dễ dàng như tôi tưởng. Chữ 'b' và chữ 'd' là hai anh em sinh đôi nhưng lại cực kỳ ghét nhau, lúc nào cũng quay lưng vào nhau khiến tôi nhầm lẫn tai hại. Chữ 'p' và chữ 'q' thì lại thích trồng cây chuối, làm đầu óc tôi quay cuồng như đang đi trên tàu lượn siêu tốc.
"Bin, sao con lại viết chữ 'h' mà cái bụng nó to như cái trống thế kia?" mẹ tôi hỏi, trong lúc ngồi kèm tôi học bài dưới ánh đèn dầu vàng vọt (những năm ấy, điện vẫn là một thứ xa xỉ thi thoảng lại biến mất).
"Tại vì chữ 'h' này vừa ăn no mẹ ạ. Nó ăn hết cả đống dấu huyền và dấu sắc của con rồi," tôi đáp, tay vẫn lóng ngóng điều khiển cây bút chì gỗ.
Mẹ bật cười, cái cười làm rung rinh những sợi tóc mai vương trên trán.
"Con cứ tưởng tượng thế thì bao giờ mới viết đẹp được. Phải nắn nót, phải để các con chữ đứng thẳng hàng như những chiến sĩ tí hon chứ."
Tôi nhìn vào trang vở đầy những vết tẩy xóa, lòng thầm nghĩ: Tại sao các con chữ lại phải đứng thẳng hàng? Nếu chúng được phép khiêu vũ, được phép nghiêng ngả theo điệu nhạc của trí tưởng tượng thì chẳng phải sẽ vui hơn sao? Một chữ 'o' có thể lăn tròn ra khỏi trang giấy để đi chơi với những viên bi của tôi. Một chữ 'l' có thể biến thành một chiếc thang để tôi leo lên hái những vì sao ngoài cửa sổ.
Dần dần, khi những con chữ bắt đầu kết bạn với nhau để tạo thành từ, rồi từ tạo thành câu, tôi nhận ra mình đã sở hữu một quyền năng tối thượng. Tôi không còn cần bố phải đọc truyện cổ tích cho nghe mỗi tối nữa. Tôi có thể tự mình mở cánh cửa bước vào những khu rừng rậm rạp, gặp gỡ những con rồng biết nói và những nàng công chúa bị giam cầm trong tháp cao.
Có một buổi trưa hè, khi cả nhà đang ngủ say, tôi lẻn vào phòng làm việc của bố. Ở đó có một giá sách cao đụng trần nhà, mùi giấy cũ và mùi bụi bặm hòa quyện tạo thành một thứ hương vị của tri thức và thời gian. Tôi rút đại một cuốn sách dày cộp, bìa da đã sờn rách. Đó là một cuốn tiểu thuyết không có tranh minh họa.
Ban đầu, tôi hơi thất vọng. Làm sao một cuốn sách toàn chữ là chữ lại có thể hay được? Nhưng khi tôi bắt đầu đọc những dòng đầu tiên, những con chữ bỗng nhiên rời khỏi trang giấy. chúng bắt đầu khiêu vũ trước mắt tôi. Một thị trấn ven biển hiện ra với mùi muối mặn mòi, những con tàu viễn dương hú còi vang dội, và những người thủy thủ già với đôi mắt xanh thẳm như đại dương.
Tôi ngồi bệt xuống sàn đá mát lạnh, quên cả thời gian, quên cả cơn đói đang cồn cào trong bụng. Tôi nhận ra rằng, tranh minh họa đẹp nhất chính là những hình ảnh được vẽ nên bởi chính tâm trí mình. Những con chữ chỉ là những hạt giống, và khi chúng rơi vào mảnh đất tâm hồn của một đứa trẻ, chúng sẽ nảy mầm thành những cánh rừng bạt ngàn.
"Bin! Con làm gì trong đó mà im hơi lặng tiếng thế?" tiếng mẹ gọi làm tôi giật mình, cuốn sách suýt rơi khỏi tay.
Tôi vội vàng cất cuốn sách lại chỗ cũ, tim đập thình thịch như vừa thực hiện một vụ trộm đại tài. Nhưng đó không phải là một vụ trộm vật chất, tôi vừa trộm được một bí mật của người lớn: Họ không cô đơn như tôi tưởng. Ngay cả khi họ ngồi im lặng một mình với một cuốn sách, họ thực chất đang chu du khắp thế giới.
"Con... con chỉ xem xem những con chữ của bố có biết khiêu vũ giống của con không thôi mẹ ạ," tôi lí nhí đáp khi bước ra khỏi phòng.
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ dò xét nhưng rồi lại mỉm cười:
"Chúng không chỉ biết khiêu vũ đâu, chúng còn biết hát và biết khóc nữa đấy. Một ngày nào đó, con sẽ hiểu rằng những con chữ chính là những người bạn trung thành nhất. Chúng sẽ không bao giờ bỏ rơi con, ngay cả khi cả thế giới quay lưng lại."
Lời mẹ nói khi đó tôi chỉ hiểu được một nửa. Nhưng nhiều năm sau, khi tôi đứng giữa những bão giông của cuộc đời trưởng thành, tôi mới thấy mẹ đúng biết bao. Những con chữ mà tôi từng nhọc nhằn tập viết, từng tưởng tượng chúng là những quả táo hay những chiếc thang, đã trở thành nơi trú ẩn an toàn nhất cho tâm hồn tôi. Chúng giúp tôi ghi lại những mảnh ký ức vụn vặt, giúp tôi nói ra những điều mà đôi môi này không dám thốt lên.
Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy một đứa trẻ đang loay hoay với những nét chữ o, ô, ơ đầu đời, tôi lại muốn đến bên cạnh và thì thầm với chúng rằng: "Đừng sợ những con chữ bắt nạt nhé. Hãy mời chúng khiêu vũ. Hãy để chúng dẫn lối cho em đến những vùng đất mà không một bản đồ nào ghi lại được. Bởi vì mỗi con chữ là một phép màu, và em chính là phù thủy đang nắm giữ cây gậy phép trong tay."
Thế giới của người lớn có thể đầy rẫy những con số khô khan, nhưng thế giới của tâm hồn thì luôn cần những con chữ biết khiêu vũ để giữ cho trái tim không bị đóng băng trong những thực tế khắc nghiệt. Và tôi, cậu bé Bin ngày nào, vẫn mãi là một kẻ si mê những vũ điệu không lời ấy.