MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂYChương 1: THẾ GIỚI NÀY THỰC RA RẤT LỘN XỘN

DƯỚI MÁI HIÊN CÓ NẮNG ĐANG NHẢY DÂY

Chương 1: THẾ GIỚI NÀY THỰC RA RẤT LỘN XỘN

2,217 từ

Tôi luôn giữ một niềm tin sắt đá rằng người lớn là những sinh vật kỳ lạ nhất trên tinh tinh này. Họ có thể nhớ chính xác giá của một cân thịt ngoài chợ hay tỷ giá đô-la Mỹ tăng giảm thế nào, nhưng lại thường xuyên quên mất vị trí của chiếc chìa khóa xe ngay khi nó đang nằm lù lù trong túi quần. Quan trọng hơn, họ dường như đã đánh mất khả năng nhìn thấy những điều hiển nhiên nhất: ví dụ như việc một bầy kiến đang hành quân qua bậu cửa sổ thực chất là một đoàn viễn chinh đi tìm miền đất hứa, chứ không phải là "lũ côn đồ gây mất vệ sinh" như lời mẹ tôi vẫn hay cằn nhằn.

Sáng nay, thế giới của tôi bắt đầu bằng một tiếng thở dài của ba. Ba ngồi bên bàn ăn, mắt dán vào tờ báo, tay cầm tách cà phê đen đặc không đường. Tôi chưa bao giờ hiểu tại sao người lớn lại thích uống cái thứ nước đắng ngắt ấy. Nó trông giống như nước cống sau một trận mưa rào, và vị của nó thì... ôi thôi, chắc chắn là không thể nào sánh bằng một ly siro dâu đỏ rực của bà bán hàng rong trước cổng trường.

Tôi tiến lại gần, cố gắng tạo ra một sự hiện diện đầy triết học bằng cách chống cằm lên mép bàn.

"Ba ơi, tại sao ba lại uống nước đắng vào buổi sáng ạ? Nó có giúp ba thông minh hơn không?"

Ba tôi hạ tờ báo xuống, nhìn tôi qua gọng kính cận. Ánh mắt ba lờ đờ như thể ba vừa mới đi lạc từ một hành tinh khác về và chưa kịp quen với ánh sáng mặt trời.

"Nó giúp ba tỉnh táo để đi làm, Tí ạ. Thế giới của người lớn không vận hành bằng kẹo ngọt."

"Nhưng nếu tỉnh táo mà lại thấy buồn vì đắng, thì thà con cứ ngủ mơ về những cây kẹo bông còn hơn."

Ba cười, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ chịu đựng, rồi lại mất hút sau tờ báo. Đó là một đặc điểm nữa của người lớn: họ luôn dùng sự im lặng để kết thúc những câu hỏi mà họ không biết trả lời sao cho đúng với logic của trẻ con.

Tôi bước ra sân. Nắng buổi sáng nhảy nhót trên những tán lá khế, tạo thành những đốm sáng lung linh dưới đất. Đối với mẹ, đây là lúc tốt nhất để phơi quần áo. Đối với tôi, đây là thời điểm lý tưởng để bắt đầu một cuộc điều tra quy mô lớn về việc tại sao con chó Vàng lại thích đuổi theo cái đuôi của chính nó.

Con Vàng đang nằm cuộn tròn dưới gầm chõng. Nó nhìn tôi bằng đôi mắt lim dim, cái đuôi khẽ ngoe nguẩy đập vào chân chõng tạo ra những tiếng "bộp, bộp" đều đặn.

"Vàng này, mày có thấy thế giới này lộn xộn không?"

Vàng không trả lời. Nó chỉ ngáp một cái thật dài, lộ ra cái lưỡi hồng rực và hàm răng trắng nhởn. Tôi đoán là nó đồng ý.

Đúng lúc đó, con Tủn bên nhà hàng xóm thò đầu qua hàng rào dâm bụt. Tóc nó buộc hai bên bằng hai cái nơ màu xanh mướt, trông giống như hai cánh bướm vừa đậu xuống đầu một cái bắp cải.

"Ê Tí, sang đây chơi đồ hàng không? Tớ mới nhặt được mấy cái nắp chai xịn lắm!"

Tôi bĩu môi, cố tỏ ra mình là một nam nhi đại trượng phu không quan tâm đến mấy trò con gái.

"Đồ hàng là trò con nít. Tớ đang bận nghiên cứu về hành vi học của loài khuyển."

Tủn trèo hẳn lên bức tường thấp, ngồi vắt vẻo như một con mèo.

"Xì, nói đại là đang ngồi ngắm con Vàng ngủ đi. Sang đây, tớ cho cậu làm bác sĩ, tớ làm bệnh nhân. Tớ mới bị 'bệnh' vì mẹ bắt ăn rau muống đây này."

Lời đề nghị của Tủn luôn có một sức hút kỳ lạ. Không phải vì tôi thích làm bác sĩ, mà vì cái giỏ đồ chơi của nó luôn chứa đựng những thứ mà người lớn gọi là "rác" nhưng với chúng tôi lại là "báu vật". Đó là những mảnh sành lóng lánh như kim cương, những chiếc vỏ ốc mang tiếng sóng biển từ tận đại dương xa xôi (theo lời kể của ông nội nó), và cả những chiếc nhãn vở cũ có hình các siêu nhân.

Tôi bước sang sân nhà Tủn. Chúng tôi bày trận địa dưới gốc cây mận. Những chiếc lá mận rơi rụng được Tủn sắp xếp cẩn thận thành những đĩa thức ăn.

"Đây là món gà quay, đây là sườn xào chua ngọt, còn cái lá khô héo này là rau muống. Cậu phải chữa cho tớ khỏi ghét rau muống, bác sĩ ạ."

Tôi cầm một cái que nhỏ, giả vờ gõ gõ vào trán Tủn.

"Bệnh này nặng lắm. Bệnh nhân cần phải uống một liều thuốc làm từ nước mưa và bột phấn hoa."

Chúng tôi say sưa trong thế giới riêng của mình, nơi mà mọi quy tắc vật lý và xã hội đều bị đảo lộn. Trong thế giới đó, một cái hố nhỏ sau cơn mưa có thể trở thành một đại dương mênh mông chứa đầy quái vật biển, và một chiếc lá khô có thể biến thành một tờ ngân phiếu mệnh giá vô cực.

Người lớn đi ngang qua, nhìn chúng tôi và lắc đầu. Mẹ Tủn đứng trên hiên nhà, tay chống nạnh.

"Hai đứa bay bày bừa ra đó rồi lát nữa ai dọn? Tủn, vào nhà học bài mau, sắp vào lớp một rồi mà chữ O chữ A còn viết như gà bới."

Tủn thở dài, cái tiếng thở dài y hệt như của ba tôi lúc sáng. Hóa ra, nỗi buồn của đứa trẻ lên tám cũng nặng nề chẳng kém gì nỗi lo cơm áo của người trưởng thành. Nó nhìn tôi, ánh mắt như muốn cầu cứu.

"Tại sao cứ phải học chữ O khi mình có thể vẽ một cái bánh bao thay thế hả Tí?"

"Vì người lớn thích những thứ có tên gọi rõ ràng. Họ không thích sự mơ hồ của một cái bánh bao."

Tôi đáp lại bằng một giọng đầy chiêm nghiệm, dù thực chất tôi cũng chẳng biết mình đang nói gì.

Khi Tủn lủi thủi đi vào nhà, tôi ngồi lại một mình dưới gốc mận. Một con kiến bò lên mu bàn tay tôi. Nó dừng lại, dùng hai cái râu nhỏ xíu chạm vào da tôi, có lẽ nó đang tự hỏi đây là ngọn núi nào mà trông kỳ quái thế. Tôi không thổi nó đi. Tôi để nó tự do khám phá "ngọn núi Tí".

Tôi chợt nhận ra, sự lộn xộn mà người lớn hay phàn nàn thực chất lại là trật tự tuyệt vời nhất của tự nhiên. Đống đồ chơi vứt lung tung trên sàn chính là một thành phố đang sống. Những vệt mực lem luốc trên áo là bằng chứng của một cuộc chiến dũng cảm với những con chữ. Và việc trốn ngủ trưa là một cuộc nổi loạn cần thiết để bảo vệ quyền được chiêm ngưỡng những tia nắng nhảy dây dưới mái hiên.

Trưa hôm đó, tôi bị mẹ phạt đứng vào góc tường vì tội "không ngủ trưa còn làm hỏng bộ quần áo mới". Tôi đứng đó, mặt áp vào lớp vôi tường mát lạnh, mũi ngửi thấy mùi vôi mới trộn lẫn với mùi nắng. Mẹ bảo đó là hình phạt, nhưng tôi lại thấy đó là một đặc ân. Đứng ở đây, tôi có thể quan sát một mạng nhện ở góc trần nhà. Con nhện đang kiên nhẫn dệt nên một tấm lưới vô hình.

"Mẹ ơi, con nhện có phải đi làm như ba không ạ?"

Tiếng mẹ vọng ra từ bếp, nghe có vẻ vẫn còn bực bội.

"Có chứ! Nó phải dệt lưới để bắt ruồi, cũng như ba mẹ phải đi làm để nuôi con đấy."

"Vậy nếu con nhện bắt được một con ruồi to, nó có thấy hạnh phúc như khi ba nhận được lương không?"

Lần này mẹ không trả lời ngay. Tôi nghe thấy tiếng dao thớt dừng lại trong giây lát.

"Có lẽ là có, Tí ạ. Giờ thì im lặng mà sám hối đi!"

Tôi mỉm cười. Tôi chắc chắn con nhện hạnh phúc hơn ba. Vì con nhện không phải dùng tiền bắt được ruồi để đi mua cà phê đắng. Nó ăn thịt ruồi và thấy ngon miệng ngay lập tức. Nó không cần phải tỉnh táo để đi dệt thêm những tấm lưới khác vào ngày mai theo một lịch trình định sẵn. Nó dệt lưới vì đó là bản năng, là niềm vui, là cuộc sống.

Buổi chiều, ông nội đi dạo về. Ông là người duy nhất trong nhà không có vẻ gì là bận rộn. Ông có một chiếc gậy bằng gỗ mây bóng loáng và một túi kẹo lạc trong túi áo. Ông ngồi xuống chiếc ghế mây ở hiên, vẫy tay gọi tôi.

"Lại đây Tí, nghe nói hôm nay con lại 'đại náo' thế giới người lớn à?"

Tôi sà vào lòng ông, mùi dầu gió của ông làm tôi thấy an tâm lạ lùng.

"Con chỉ hỏi những điều cần hỏi thôi mà ông. Tại sao người lớn lại hay cáu gắt thế ạ?"

Ông nội xoa đầu tôi, bàn tay ông nhám sần như vỏ cây cổ thụ nhưng lại ấm áp vô cùng.

"Vì người lớn mang quá nhiều hành lý trên lưng, Tí ạ. Họ mang theo nỗi lo về tương lai, hối tiếc về quá khứ, và cả những chiếc mặt nạ để đối phó với thế gian. Còn trẻ con thì khác, các con chỉ mang theo một tâm hồn rỗng tuếch nhưng tràn đầy ánh sáng. Thế giới lộn xộn là vì người ta cố gắng xếp đặt mọi thứ theo ý mình, thay vì để nó tự nhiên như nó vốn có."

Tôi nhìn ông, không hiểu hết những gì ông nói, nhưng tôi thấy lòng mình nhẹ tênh.

"Vậy ông có là người lớn không ạ?"

Ông nội cười khà khà, tiếng cười rung cả lồng ngực.

"Ông là một đứa trẻ già, Tí ơi. Đó là lý do ông thích ăn kẹo lạc với con thay vì uống cà phê đắng với ba con."

Chiều hôm đó, tôi và ông nội đã cùng nhau làm một việc "vĩ đại": chúng tôi giải cứu một con dế mèn bị kẹt trong lọ thủy tinh của thằng Hùng "Sứt". Khi con dế bung đôi càng, nhảy phắt vào lùm cỏ xanh mướt, tôi thấy bầu trời như xanh hơn một chút.

Thế giới này có thể lộn xộn, có thể đầy rẫy những quy tắc khó hiểu của người lớn, nhưng miễn là vẫn còn những buổi chiều ngồi bên ông nội, còn những lần trèo rào sang nhà con Tủn, và còn những con dế mèn cần được giải cứu, thì cuộc sống này vẫn là một chuyến phiêu lưu tuyệt vời nhất mà tôi từng được tham gia.

Tôi chợt nghĩ, có lẽ khi lớn lên, tôi sẽ không làm bác sĩ hay kỹ sư như mẹ mong muốn. Tôi sẽ làm một "người thu gom những mảnh vụn". Tôi sẽ nhặt nhạnh những tiếng cười rơi vãi dưới gốc mận, những hạt nắng sót lại trên mái hiên và cả những câu hỏi ngây ngô của bầy trẻ nhỏ, rồi gói chúng lại thật kỹ trong một chiếc hộp ký ức. Để sau này, khi tóc đã bạc như ông nội, tôi vẫn có thể lấy chúng ra, nhấm nháp như một viên kẹo ngọt, và mỉm cười tự nhủ: "Hóa ra, mình đã từng có một tuổi thơ lộng lẫy đến thế."

Tiếng chuông nhà thờ xa xa vang lên, báo hiệu một ngày sắp tắt. Gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi rơm rạ và vị mặn của mồ hôi. Tôi nằm dài trên hiên nhà, nhìn những đám mây đổi màu từ vàng sang tím, rồi dần tan vào bóng tối. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn muốn tìm câu trả lời cho bất kỳ điều gì nữa. Bởi vì, đơn giản là, được làm trẻ con giữa thế giới lộn xộn này đã là một điều kỳ diệu nhất rồi.

Mẹ gọi vào ăn cơm. Tiếng gọi của mẹ cắt ngang dòng suy nghĩ của một "triết gia nhí". Tôi bật dậy, quên béng những suy tư sâu sắc vừa rồi, chỉ còn lại nỗi thèm thuồng mùi cá kho tộ tỏa ra từ gian bếp.

"Con vào ngay đây mẹ ơi!"

Tôi chạy biến vào nhà, bỏ lại sau lưng mái hiên vắng bóng nắng, nhưng tôi biết chắc rằng, sáng mai, những tia nắng ấy sẽ lại quay trở lại, nhảy dây trên nền gạch đỏ, và chờ đợi tôi bắt đầu một chương mới của cuộc đời mình. Một chương mà ở đó, thế giới vẫn sẽ lộn xộn một cách đáng yêu, và người lớn vẫn sẽ tiếp tục uống cà phê đắng trong khi tôi tận hưởng vị ngọt của những niềm vui bé mọn nhất.