Thế giới của người lớn chuyển động bằng những phong bì dán kín và những con tem mang hình chân dung của những vĩ nhân mà họ chưa từng gặp mặt. Bố tôi nhận hóa đơn tiền điện, mẹ tôi nhận thư mời họp lớp, và bác hàng xóm nhận những tờ báo sặc mùi mực in khô khốc. Đối với họ, hòm thư là một thứ bằng kim loại treo trước cổng, nơi chứa đựng những tin tức cần phải xử lý ngay lập tức. Nhưng với chúng tôi, việc giao tiếp với nhau là một nghệ thuật đòi hỏi sự kiên nhẫn và một chút ma thuật của thiên nhiên.
"Cậu có nghĩ là hốc cây me này sẽ giữ kín bí mật của chúng mình không?" cái Tí hỏi, tay nó đang nhét một mảnh giấy gấp hình con hạc vào cái hốc sâu hoắm của cây me già.
Tôi nhìn theo động tác của nó, lòng tự hỏi liệu cái cây có cảm thấy nhột nhạt khi chứa đầy những mảnh giấy vụn trong bụng mình hay không. Tôi trả lời bằng giọng của một kẻ hiểu biết:
"Tất nhiên rồi. Cây me này đã ở đây cả trăm năm, nó đã thấy đủ thứ trên đời, từ những cuộc chia tay của người lớn đến những trận đòn roi của bọn mình. Nó là hòm thư an toàn nhất vũ trụ vì nó không biết nói tiếng người."
Chúng tôi gọi đó là "Hòm thư Linh hồn". Quy luật rất đơn giản: Mỗi đứa sẽ viết vào một mảnh giấy những điều mà mình không dám nói ra bằng lời, hoặc những mong muốn mà người lớn luôn gạt đi, rồi gửi vào hốc cây. Đến cuối tuần, chúng tôi sẽ cùng nhau "thu hoạch" và đọc chúng lên, như một cách để giải phóng những tâm tư đang mắc kẹt trong lồng ngực.
Tôi viết vào mảnh giấy của mình: "Con ước gì bố không bao giờ phải cau mày khi nhìn vào sổ liên lạc của con". Cái Tí viết: "Ước gì mẹ không còn bắt con phải học đàn piano, con chỉ muốn học cách làm bánh trôi nước thôi". Còn thằng Dũng "Còi", mảnh giấy của nó luôn có hình vẽ một con phi thuyền khổng lồ và dòng chữ nguệch ngoạc: "Gửi người ngoài hành tinh, hãy đến đón tớ đi chơi một vòng rồi trả tớ về trước giờ ăn cơm".
Viết thư là một cách để chúng tôi đối diện với chính mình. Người lớn thường bảo chúng tôi "có gì cứ nói ra", nhưng họ không biết rằng có những thứ khi thốt ra bằng lời sẽ mất đi vẻ đẹp ban sơ của nó. Khi viết xuống trang giấy, nỗi sợ hãi trở nên hữu hình và dễ kiểm soát hơn.
"Các cậu biết không," tôi lên tiếng khi cả ba đang ngồi bệt dưới gốc cây chờ đợi một sự phản hồi huyền bí nào đó từ thiên nhiên. "Người lớn rất sợ viết thư tay. Họ thích gọi điện thoại để mắng mỏ nhau ngay lập tức. Họ không muốn chờ đợi, và đó chính là lý do họ luôn cảm thấy hụt hẫng."
Cái Tí gật đầu, nó đang mân mê một chiếc lá me rơi trên vai:
"Vì chờ đợi là một loại gia vị. Giống như việc đợi quả me chín vậy, nếu hái sớm quá nó sẽ chua loét, nhưng nếu đợi đúng lúc, nó sẽ ngọt lịm. Người lớn lúc nào cũng muốn ăn 'me chín' ngay lập tức nên họ toàn ăn phải đồ chua thôi."
Thằng Dũng "Còi" thì có một cái nhìn thực tế hơn về việc giao tiếp:
"Tớ thấy hòm thư này hay ở chỗ nó không cần dán tem. Tem là một thứ tiền lệ phí để người lớn cho phép mình nói chuyện với nhau. Tại sao nói chuyện lại phải mất tiền nhỉ? Chắc là vì lời nói của họ quá đắt đỏ chăng?"
Chúng tôi bật cười. Sự đắt đỏ trong lời nói của người lớn thực chất là sự phức tạp hóa những nhu cầu đơn giản. Họ cần những lễ nghi, những thủ tục để biểu đạt tình cảm. Trong khi đó, hòm thư hốc cây của chúng tôi chỉ cần sự chân thành và một chút lòng tin rằng cái cây đang lắng nghe.
Một buổi chiều, khi tôi lén ra gốc me để lấy bức thư của mình về (vì tôi sợ đám bạn sẽ cười nhạo điều ước về bố), tôi thấy ông Giáo Già đang đứng đó. Ông không nhét giấy vào hốc cây, ông chỉ đặt bàn tay già nua, đầy những vết đồi mồi lên thân cây xù xì và đứng yên rất lâu.
"Ông cũng đang gửi thư hả ông?" tôi đánh bạo hỏi.
Ông Giáo Già quay lại, đôi mắt ông hiền từ như ánh nắng cuối ngày:
"Phải, Cuội ạ. Nhưng thư của ông không viết bằng giấy. Ông gửi vào cây những lời chào đến những người bạn cũ đã đi xa. Cái cây này có rễ sâu lắm, nó thông với mọi mảnh đất trên thế giới này, nên ông tin là họ sẽ nhận được."
Tôi nhìn cái cây me với một sự kính trọng mới. Hóa ra, hòm thư của chúng tôi không chỉ chứa đựng những ước mơ của trẻ nhỏ, mà còn là trạm trung chuyển cho những nỗi nhớ của người già. Nó là nhịp cầu nối giữa cái hữu hình và cái vô hình, giữa hiện tại ồn ào và quá khứ tĩnh lặng.
Chiều hôm đó, tôi quyết định không lấy lại mảnh giấy của mình nữa. Tôi để nó nằm sâu trong hốc cây, bên cạnh con hạc giấy của cái Tí và phi thuyền của thằng Dũng. Tôi hiểu rằng, đôi khi việc gửi đi quan trọng hơn việc nhận lại. Khi chúng ta gửi gắm tâm tư vào vũ trụ, chúng ta đã nhẹ lòng hơn một nửa.
Người lớn hay than phiền rằng họ không có ai để tâm sự, nhưng thực ra họ chỉ là không tìm được một "hốc cây" cho riêng mình. Họ cứ mải miết đi tìm những hòm thư bằng sắt lạnh lẽo và những con tem đắt giá, mà quên mất rằng sự thấu hiểu đôi khi chỉ bắt đầu từ một khoảnh khắc đứng yên và chạm tay vào vỏ một cái cây già.
Hôm nay, xóm Cây Me vẫn yên bình như thế. Những bức thư không gửi vẫn nằm đó, hóa thân thành một phần của thân cây, thấm đẫm nhựa sống và thời gian. Và tôi biết, dù mai sau có lớn lên, tôi vẫn sẽ luôn giữ một "hốc cây" trong tim mình, nơi tôi có thể gửi vào đó những điều chân thật nhất mà không cần một con tem nào cả.