MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CỦA NHỮNG KẺ KHỔNG LỒChương 6: Tiệm thuốc chữa nỗi buồn

DƯỚI MÁI HIÊN CỦA NHỮNG KẺ KHỔNG LỒ

Chương 6: Tiệm thuốc chữa nỗi buồn

1,343 từ · ~7 phút đọc

Trong thế giới của những kẻ khổng lồ, có một loại bệnh rất phổ biến nhưng lại không bao giờ được ghi trong sổ y bạ. Đó là bệnh "buồn". Người lớn buồn vì rất nhiều lý do mà chúng tôi thấy thật vô lý: buồn vì kẹt xe, buồn vì sếp mắng, buồn vì hóa đơn tiền điện tăng cao, hoặc đôi khi buồn chẳng vì lý do gì cả, họ chỉ ngồi im thở dài nhìn vào hư không.

Chứng kiến cảnh bố mẹ thỉnh thoảng lại rơi vào trạng thái "mất màu" như vậy, tôi, thằng Tý Cận và cái Tí Điệu quyết định mở một cơ sở kinh doanh đặc biệt: "Tiệm thuốc chữa nỗi buồn". Trụ sở chính đặt ngay tại hốc cây khế, với bảng hiệu được viết bằng than củi trên một mảnh bìa các-tông cũ.

"Dược sĩ" Tý Cận tuyên bố trong buổi khai trương:

"Thuốc của chúng ta không phải là mấy viên nén đắng ngắt hay thứ nước si-rô sền sệt trong hiệu thuốc của ông Tư. Thuốc của chúng ta được chiết xuất từ tinh hoa của trời đất và lòng dũng cảm của những đứa trẻ không sợ ma."

"Thế cụ thể nó là cái gì?" Cái Tí Điệu tò mò hỏi, tay nó đang bận rộn vò nát mấy lá dâm bụt để tạo ra thứ dịch màu xanh sẫm.

"Đơn giản thôi," Tý Cận đẩy kính. "Chúng ta có ba loại biệt dược. Loại thứ nhất: Viên đá may mắn. Loại thứ hai: Lọ nước thần của sự lãng quên. Và loại thứ ba: Gói bột niềm vui."

Tôi nhìn đống "biệt dược" mà nó bày ra: Những viên sỏi cuội bóng loáng được nhặt dưới suối, những lọ nước pha màu từ cánh hoa, và một ít cát mịn được trộn với kim tuyến cũ. Trông nó có vẻ... không được đáng tin cậy lắm cho một người đang lo lắng về nợ ngân hàng như chú hàng xóm, nhưng với chúng tôi, đó là cả một kho tàng y học.

Khách hàng đầu tiên của chúng tôi là chị Hoài, cô gái hàng xóm vừa bị người yêu chia tay. Chị ngồi trên bậc thềm, mắt sưng húp như hai quả bồ quân, nhìn vào một tấm ảnh rồi lại sụt sịt.

"Chào chị Hoài," tôi tiến lại gần, cố gắng tỏ ra lịch sự như một ông bác sĩ già. "Chị có muốn thử thuốc của tiệm chúng em không? Đảm bảo uống xong là chị muốn đi ăn kem ngay lập tức."

Chị Hoài ngước lên, nhìn ba đứa tôi với vẻ mặt nửa buồn cười nửa mếu máo.

"Các em có thuốc chữa đau lòng không?"

Tý Cận nhanh nhảu đưa ra một lọ nước màu tím nhạt:

"Đây là 'Lọ nước thần lãng quên'. Chị chỉ cần dùng nó để rửa mắt, rồi nhìn vào mặt trời lúc hoàng hôn. Mọi nỗi buồn về anh chàng kia sẽ biến thành những con chuồn chuồn bay đi mất."

Chị Hoài đón lấy lọ nước, khẽ cười:

"Các em lấy đâu ra thứ nước này?"

"Từ cánh hoa mười giờ và nước mưa đọng trên lá khế đấy chị," cái Tí Điệu thật thà khai báo.

Lạ lùng thay, sau khi nghe xong thành phần "dược liệu", chị Hoài không còn khóc nữa. Chị mở lọ nước ra, hít một hơi mùi thơm ngai ngái của cỏ cây rồi bảo:

"Cảm ơn các em. Chị thấy... hình như bớt đau lòng một chút rồi."

Chúng tôi hào hứng hẳn lên. Hóa ra chữa bệnh cho người lớn không khó như mình tưởng. Họ chỉ cần một lý do gì đó thật ngây ngô để tin rằng thế giới vẫn còn những điều tốt đẹp ngoài những rắc rối của họ.

Khách hàng tiếp theo khó nhằn hơn: Bố tôi. Hôm đó bố đi làm về, mặt nặng như chì, không thèm hỏi han tôi lấy một câu. Bố quăng cái cặp lên bàn, ngồi xuống ghế sofa và cứ thế nhắm mắt lại, đôi chân mày nhíu chặt như đang giải một bài toán cực khó.

Tôi rón rén lại gần, tay cầm "Viên đá may mắn" — thực chất là một viên sỏi màu trắng đục có hình dạng giống như một trái tim méo mó.

"Bố ơi, bố bị bệnh buồn rồi. Bố uống thuốc này đi."

Bố mở mắt, nhìn viên sỏi trong tay tôi.

"Mùi đấy à? Bố không buồn, bố chỉ mệt thôi."

"Mệt cũng là một dạng của buồn bố ạ," tôi lý luận. "Viên đá này có phép thuật đấy. Bố chỉ cần cầm nó trong tay thật chặt, rồi nghĩ về lúc bố bắt được con cá to nhất dưới sông. Những lo lắng trong đầu bố sẽ bị viên đá này hút hết vào bên trong."

Bố cầm viên sỏi, xoay xoay nó giữa những ngón tay thô ráp. Một lát sau, tôi thấy bố thở ra một hơi thật dài, đôi chân mày dần giãn ra. Bố nhìn tôi, rồi nhìn viên sỏi, bỗng nhiên bố bế xốc tôi lên, cho tôi ngồi lên vai như ngày tôi còn bé xíu.

"Con trai bố giỏi thật. Viên đá này... nặng phết nhỉ, chắc nó hút được nhiều nỗi lo lắm."

Cả tối hôm đó, bố vui vẻ hẳn. Bố còn tranh phần rửa bát với mẹ và vừa rửa vừa huýt sáo. Tôi đứng trong góc bếp, mỉm cười đắc ý. Tiệm thuốc của chúng tôi quả là thần sầu.

Nhưng rồi tôi nhận ra một sự thật cay đắng vào vài ngày sau đó. Khi tôi dọn dẹp phòng khách, tôi thấy viên sỏi "may mắn" nằm lăn lóc dưới gầm tủ, bám đầy bụi. Lọ nước thần của chị Hoài cũng bị vứt trong thùng rác sau nhà.

Tôi ngồi phịch xuống bên gốc khế, cảm thấy một nỗi thất vọng tràn trề.

"Tại sao họ lại vứt thuốc đi hả Tý?" Tôi hỏi thằng bạn cố vấn.

Tý Cận trầm ngâm hồi lâu, nó bẻ một cành cây khô, gạch gạch lên mặt đất:

"Tại vì thuốc của chúng ta chỉ có tác dụng tức thời thôi Mùi ạ. Người lớn là những người bệnh mãn tính. Nỗi buồn của họ giống như cỏ dại, hôm nay mày nhổ sạch, ngày mai mưa xuống nó lại mọc lên. Họ không thể giữ viên sỏi mãi được vì tay họ còn phải cầm bút, cầm vô lăng, cầm tiền..."

Tôi chợt hiểu ra. Người lớn không phải không tin vào phép màu, mà là họ không có thời gian để tin. Họ cần những liều thuốc mạnh hơn, như sự thành công, sự giàu sang hay sự công nhận. Nhưng họ không biết rằng, chính vì bỏ quên những viên sỏi và những lọ nước hoa mười giờ, mà tâm hồn họ mới trở nên chai sạn và dễ bị tổn thương đến thế.

Cái Tí Điệu đi lại, nó đưa cho mỗi đứa một viên kẹo lạc.

"Thôi, tiệm thuốc đóng cửa cũng được. Chúng ta tự chữa cho nhau vậy. Tao thấy ăn kẹo lạc cũng chữa được buồn mà."

Chúng tôi ngồi dưới gốc khế, nhai kẹo lạc giòn tan, nghe tiếng gió thổi qua kẽ lá. Ở thế giới của chúng tôi, nỗi buồn thật giản đơn và thuốc chữa cũng thật ngọt ngào.

Tôi nhìn lên những kẻ khổng lồ đang đi lại vội vã ngoài đường kia, bỗng thấy họ thật đáng thương. Họ có tiền để mua đủ loại thuốc đắt tiền nhất thế giới, nhưng họ lại không bao giờ có thể mua lại được khả năng tin rằng một viên sỏi có thể hút hết nỗi lo âu.

Tiệm thuốc của chúng tôi có thể đã đóng cửa, nhưng trong trái tim mỗi đứa trẻ, luôn có một ngăn tủ bí mật chứa đầy những "biệt dược" vô giá. Và tôi tự hứa, dù sau này có trở thành một kẻ khổng lồ bận rộn đến đâu, tôi cũng sẽ luôn để dành một chỗ cho viên sỏi màu trắng dưới gầm tủ, để nhắc nhở mình rằng: Thế giới này vẫn có thể được cứu chuộc bằng một chút ngây ngô.