Tôi luôn có một thắc mắc cực kỳ nghiêm túc: Tại sao người lớn lại sợ mưa đến thế? Chỉ cần một đám mây đen xì ló dạng ở phía chân trời, trông như một vết mực loang trên tờ giấy vẽ, là họ đã cuống cuồng cả lên. Mẹ tôi sẽ hét lên như thể ngày tận thế sắp đến: "Mùi ơi, cất ngay đôi giày! Tí ơi, rút quần áo vào mau!". Sau đó, họ sẽ trốn biệt trong nhà, đóng chặt các cửa sổ và nhìn ra ngoài với vẻ mặt lo âu như thể những giọt nước từ trên trời rơi xuống kia là những mũi tên tẩm thuốc độc.
Trong khi đó, đối với chúng tôi — những cư dân thấp bé của thế giới — mưa là một bữa tiệc âm nhạc miễn phí và là cơ hội để biến những con đường khô khốc thành những dòng sông thu nhỏ đầy hứa hẹn.
"Này Mùi, mày có thấy hạt mưa nó có hình gì không?" Thằng Tý Cận đứng dưới hiên nhà tôi, tay hứng những giọt nước đầu mùa, hỏi một câu đầy tính học thuật.
"Hình giọt nước chứ hình gì? Mày đeo kính nhiều quá nên lú à?" Tôi đáp, mắt vẫn không rời khỏi con tàu bằng giấy nháp đang chao đảo giữa một vũng nước đục.
"Không đâu nhé!" Tý Cận lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thông thái. "Tao nhìn kỹ rồi, lúc nó ở trên cao thì nó tròn xoe như viên bi ve, nhưng khi nó chạm vào đất thì nó vỡ tung ra thành một bông hoa tám cánh. Mưa thực chất là những bông hoa đang nở và tàn chỉ trong vòng một giây."
Tôi lặng người nhìn theo tầm mắt của nó. Quả thực, khi nhìn thật gần vào mặt sân xi măng, mỗi giọt mưa rơi xuống đều tạo ra một vòng tròn sóng nước li ti, rồi bắn tung lên những tia nước nhỏ xíu trước khi hòa tan vào dòng chảy chung. Trẻ con chúng tôi có khả năng nhìn thấy những điều kỳ diệu trong sự vụn vỡ, thứ mà người lớn thường bỏ qua vì họ bận nhìn xem... mái nhà có bị dột hay không.
Cái Tí Điệu xuất hiện, tay cầm một chiếc lá chuối to bành. Nó đội lên đầu, trông như một vị thần rừng tí hon lạc giữa phố thị.
"Bố tao bảo mưa là do ông trời đang khóc đấy," cái Tí nói, giọng nó hơi run vì hơi lạnh của nước mưa bắt đầu thấm vào da thịt. "Chắc là ông trời bị mẹ mắng vì tội trốn ngủ trưa nên mới khóc nhiều thế này."
Tôi bật cười trước sự tưởng tượng của nó. "Ông trời thì ai mắng được? Chắc là ông ấy buồn vì nhìn thấy tụi mình phải làm bài tập làm văn về 'Tả cảnh buổi sáng' trong khi rõ ràng bây giờ đang là buổi chiều đấy thôi."
Ba đứa chúng tôi quyết định thực hiện một nghi lễ: "Tắm mưa". Đây là một hoạt động bị người lớn liệt vào danh sách những hành vi gây nguy hiểm đến tính mạng (ngang hàng với việc nghịch ổ điện hay ăn kẹo cao su rồi nuốt vào bụng). Nhưng nỗi sợ hãi về việc bị cảm lạnh hay bị ăn roi không bao giờ thắng nổi sự quyến rũ của những hạt nước mát lạnh đang nhảy múa trên da thịt.
Khi bước chân ra khỏi mái hiên, cảm giác đầu tiên là sự rùng mình sảng khoái. Nước mưa len lỏi vào tóc, chảy xuống cổ, làm ướt sũng chiếc áo thun cũ. Chúng tôi chạy nhảy, hò hét, đuổi theo những dòng nước đang chảy xiết về phía cống thoát dân sinh. Trong mắt tôi lúc đó, vỉa hè nhà mình bỗng biến thành thác Amazon hung dữ, còn những hạt sỏi nhỏ là những tảng đá ngầm hiểm trở mà con tàu giấy của tôi phải vượt qua.
"Cẩn thận, tàu sắp va vào núi đá kìa!" Tý Cận hét lên, nó dùng chân tạo ra một cơn sóng nhân tạo để đẩy con tàu giấy ra xa lề đường.
"Cố lên, tàu chiến của đô đốc Mùi không bao giờ chìm!" Tôi cổ vũ nhiệt tình.
Nhưng thế giới vốn dĩ không dịu dàng như vậy. Một chiếc xe máy từ đâu phóng vụt qua, bánh xe chém mạnh vào vũng nước, tạo ra một màn sương mù mịt xối thẳng vào mặt chúng tôi. Con tàu giấy tội nghiệp bị sóng đánh lật úp, tan nát trong tích tắc, chỉ còn là một mẩu giấy nát bấy trôi dạt vô định.
Tôi đứng lặng người nhìn xác con tàu. Một nỗi buồn len lỏi vào lồng ngực. Tại sao cái đẹp lại mong manh đến thế? Tại sao những người lớn vội vã kia lại không thể đi chậm lại một chút để không làm vỡ tan giấc mơ của một đứa trẻ?
Cái Tí Điệu đi lại gần, nó bỏ chiếc lá chuối xuống che cho xác con tàu giấy. "Đừng buồn Mùi ạ. Tàu chìm rồi thì nó sẽ biến thành cá, nó sẽ bơi ra biển."
Triết lý của trẻ con luôn là một liều thuốc giảm đau hiệu quả. Chúng tôi không giữ nỗi buồn quá lâu, vì mưa vẫn đang rơi và cuộc đời vẫn đang mời gọi. Chúng tôi lại tiếp tục chạy, lại tiếp tục cười, cho đến khi tiếng quát của mẹ vang lên như tiếng sấm:
"TRẦN VĂN MÙI! VÀO NHÀ NGAY! MUỐN ỐM ĐI BỆNH VIỆN TIÊM À?"
Từ "tiêm" có sức mạnh vạn năng. Nó đánh sụp mọi sự tự do và lòng dũng cảm. Chúng tôi giải tán ngay lập tức. Tôi lủi thủi vào nhà, người run cầm cập nhưng đôi mắt vẫn sáng rực niềm vui.
Mẹ cầm chiếc khăn lông to sụ, trùm kín đầu tôi rồi vò mạnh như thể đang nhào bột. Mẹ càm ràm không ngớt về việc giặt quần áo, về việc tiền thuốc men, về việc tại sao tôi lại không bao giờ chịu nghe lời. Tôi im lặng, hít hà mùi thơm từ chiếc khăn khô ráo và mùi gừng ấm áp từ bát nước mà bố đang pha trong bếp.
Bố bưng bát nước gừng lại gần, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa buồn cười.
"Sướng nhé, được làm thủy quân lục chiến cơ đấy. Thế có bắt được con cá nào không?"
"Dạ không bố, con chỉ thấy... mưa cũng biết nhảy múa bố ạ."
Bố nhấp một ngụm trà, nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang gõ nhịp đều đặn trên mái tôn.
"Hồi bằng tuổi con, bố còn dám bơi qua sông vào lúc mưa rào để hái trộm dưa hấu nữa cơ. Lúc đó bố tưởng mình là siêu nhân, chẳng sợ lạnh, chẳng sợ ốm."
Tôi ngạc nhiên: "Thế bây giờ bố có còn muốn làm siêu nhân nữa không?"
Bố lắc đầu, mỉm cười hơi buồn:
"Bây giờ bố sợ nhiều thứ lắm Mùi ạ. Bố sợ ốm thì không đi làm được, sợ nước mưa làm hỏng cái xe máy cũ, sợ mái nhà bị dột làm ướt sách vở của con. Khi người lớn sợ mưa, không phải vì họ ghét nước, mà vì họ biết rằng mỗi hạt mưa đều mang theo một gánh nặng mà trẻ con chưa phải gánh."
Tôi nhìn bố, bỗng cảm thấy thương những kẻ khổng lồ quá đỗi. Họ không còn được tắm mưa vì họ phải đứng ra làm chiếc ô che chắn cho chúng tôi. Họ phải giữ cho mình thật khô ráo để chúng tôi có quyền được ướt sũng trong hạnh phúc.
Đêm đó, nằm trong chăn ấm, nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, tôi nhận ra một sự thật giản đơn: Mưa không chỉ là những giọt nước. Đối với trẻ con, mưa là sự tự do. Đối với người lớn, mưa là trách nhiệm. Và chúng ta trưởng thành chính là lúc chúng ta không còn nhìn thấy những bông hoa tám cánh nở ra từ vũng nước nữa, mà chỉ còn thấy những vết loang lổ của nỗi lo toan trên trần nhà.
Tôi ước gì mình có thể giữ mãi hạt mưa trong lòng bàn tay mà không để nó tan chảy thành sự trưởng thành.