Tôi và thằng Tý Cận thường xuyên nuôi dưỡng một ước mơ vĩ đại, vĩ đại hơn cả việc trở thành phi hành gia hay tổng thống. Đó là ước mơ về một ngày mà tất cả người lớn trên thế giới này bỗng nhiên biến mất, hoặc ít nhất là họ rủ nhau đi du lịch ở một hành tinh khác trong vòng hai mươi bốn giờ.
Chúng tôi gọi đó là "Ngày Tự Do". Trong tưởng tượng của tôi, đó sẽ là một ngày không có tiếng quát tháo về việc đánh răng, không có những bài kiểm tra toán hình học đáng ghét, và đặc biệt nhất là chúng tôi có thể ăn kem thay cho cơm tối mà không bị ai mắng là "đau bụng chết bây giờ".
Và rồi, một sự kiện "gần như" như thế đã xảy ra. Bố mẹ tôi phải về quê có việc gấp vì bà nội ốm, còn bố mẹ thằng Tý và cái Tí cũng đi đám cưới ở tỉnh xa. Chúng tôi được gửi sang nhà bà ngoại của tôi — một người bà hiền từ đến mức gần như vô hình, bà chỉ ngồi trên chiếc ghế mây và mỉm cười với mọi trò nghịch ngợm của chúng tôi.
"Anh em ơi! Giờ G đã đến!" Thằng Tý Cận tuyên bố ngay khi chiếc xe máy của bố nó vừa khuất sau rặng tre.
Cái Tí Điệu lập tức lôi từ trong túi ra một túi kẹo dẻo to đùng: "Hôm nay tao sẽ không ăn rau muống. Tao sẽ ăn hết chỗ kẹo này trước khi mặt trời lặn!"
Tôi nhìn quanh sân nhà bà. Một cảm giác tự do kỳ lạ bao trùm. Không có ai đứng trên cao nhìn xuống để chỉnh sửa hành vi của chúng tôi. Chúng tôi bỗng chốc trở thành những ông chủ thực sự của thế giới.
Việc đầu tiên của những "ông chủ" này là biến phòng khách của bà thành một mê cung. Chúng tôi lôi hết gối, chăn, và những chiếc ghế đẩu ra để dựng nên một tòa đài các. Trong thế giới không có người lớn, chiếc khăn trải bàn là một tấm thảm bay, còn cái điều khiển tivi là một thanh kiếm ánh sáng có thể cắt đôi mọi nỗi sợ hãi.
"Này, chúng ta nên làm gì tiếp theo?" Tôi hỏi, trong miệng vẫn còn dính đầy bột kẹo dẻo.
"Chúng ta sẽ đi thám hiểm rừng sâu!" Tý Cận chỉ tay về phía vườn sau của bà — nơi có những bụi chuối rậm rạp và một cái ao nhỏ đầy bèo tấm.
Trong mắt người lớn, đó là một nơi muỗi mòng và nguy hiểm. Nhưng trong "Ngày Tự Do", đó là rừng rậm Amazon với những bộ tộc bí ẩn và những kho báu bị chôn giấu. Chúng tôi cầm gậy, hành quân vào bụi chuối. Tiếng lá chuối khô xào xạc dưới chân giống như tiếng bước chân của những con quái vật cổ xưa.
"Suỵt! Nghe thấy gì không?" Cái Tí Điệu thầm thì, nó bám chặt vào áo tôi.
"Tiếng rồng đất đấy!" Tý Cận khẳng định, mặc dù tôi biết rõ đó chỉ là một con tắc kè đang tặc lưỡi.
Chúng tôi dành cả buổi chiều để xây dựng một căn cứ bí mật dưới gốc cây bưởi. Chúng tôi nói về những chuyện mà bình thường chẳng bao giờ dám nói: về việc tại sao cô giáo dạy văn lại có cái nốt ruồi to đùng trên mũi, về việc liệu có phải người lớn cũng từng trốn học đi chơi giống mình không.
Nhưng khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, một điều kỳ lạ xảy ra. Thế giới bỗng nhiên trở nên im lặng một cách đáng sợ. Tiếng gió thổi qua rặng tre không còn giống tiếng sáo diều nữa mà giống như tiếng thở dài của một ai đó. Cái bụng của tôi bắt đầu réo lên, đòi hỏi một bát cơm nóng và đĩa thịt kho của mẹ, thay vì những viên kẹo ngọt lịm đã bắt đầu làm tôi thấy buồn nôn.
"Tý này, mày có thấy... hơi tối không?" Cái Tí Điệu hỏi, giọng nó nhỏ dần.
"Tối thì mới thú vị chứ," Tý Cận cố tỏ ra dũng cảm, nhưng tay nó lại đang mân mê gọng kính một cách bất an.
Chúng tôi quay trở vào nhà. Bà ngoại vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế mây, nhưng bà đã ngủ thiếp đi từ bao giờ. Căn nhà vắng bóng người lớn bỗng trở nên rộng thênh thang và lạnh lẽo. Những đồ vật mà ban chiều chúng tôi dùng để làm mê cung giờ đây trông giống như những đống đổ nát của một trận chiến buồn bã.
Tôi nhìn ra cửa cổng. Con đường mòn vắng lặng. Không có tiếng nổ máy xe của bố, không có tiếng lạch cạch của làn đi chợ của mẹ. Tôi chợt nhận ra rằng, tự do mà không có sự che chở thì thật là đáng sợ. Giống như một con tàu lênh đênh trên biển mà không có thuyền trưởng, dù bạn có thể đi bất cứ đâu, bạn cũng chẳng biết đâu là bến bờ.
"Mùi ơi, tao đói quá," cái Tí Điệu bắt đầu mếu máo. "Tao muốn mẹ về. Tao sẽ ăn rau muống, hứa đấy."
Thằng Tý Cận cũng không còn vẻ thông thái thường ngày. Nó ngồi phịch xuống sàn nhà: "Tao cũng thế. Tao nhớ cái giọng mắng của bố tao lúc tao không chịu đi tắm. Tự nhiên thấy nhớ cái roi mây thế không biết."
Tôi nhìn hai đứa bạn, rồi nhìn vào bóng tối đang dần nuốt chửng sân vườn. Hóa ra, "Ngày Tự Do" không tuyệt vời như chúng tôi tưởng. Người lớn giống như những cột điện trên đường phố. Bình thường chúng ta chẳng thèm để ý đến chúng, thậm chí còn thấy chúng vướng víu và xấu xí. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nếu không có những cột điện ấy tỏa sáng, chúng ta sẽ lạc lối trong bóng tối của chính mình.
Tôi đi lại gần bà ngoại, lay nhẹ vai bà: "Bà ơi, bà dậy nấu cơm cho tụi con với."
Bà mở mắt, mỉm cười nhân hậu: "Đói rồi hả mấy đứa? Đợi bà một lát, cơm chín ngay đây."
Ánh lửa từ gian bếp của bà tỏa ra, mang theo mùi khói bếp ngai ngái và mùi gạo mới thơm nồng. Căn nhà bỗng nhiên ấm áp trở lại. Chúng tôi ngồi quây quần quanh mâm cơm đơn giản, nhưng tôi thấy nó ngon hơn bất kỳ tiệm kem nào trên phố.
Khi bố mẹ quay lại đón tôi vào tối muộn, tôi đã chạy nhào ra ôm chầm lấy thắt lưng bố. Bố ngạc nhiên:
"Sao thế Mùi? Ở với bà ngoại không vui à? Hay là thằng Tý nó bắt nạt con?"
"Dạ không bố. Con chỉ thấy... bố mẹ về là thế giới nó mới cao đúng tầm của nó thôi."
Bố cười, xoa đầu tôi. Bố không hiểu ý tôi, và có lẽ bố cũng chẳng cần hiểu. Bố chỉ cần đứng đó, cao vợi và vững chãi, để tôi có thể yên tâm làm một đứa trẻ con nghịch ngợm bên dưới tầm mắt của bố.
Đêm đó, tôi nằm trong phòng mình, nghe tiếng bố mẹ nói chuyện rì rầm ở phòng bên cạnh. Tôi nhận ra một triết lý mới: Thế giới không có người lớn là một thế giới của sự vô tận, nhưng đó là một sự vô tận trống rỗng. Chúng tôi cần những kẻ khổng lồ, không phải để họ mắng mỏ hay bắt chúng tôi học bài, mà để họ làm cái khung vững chắc cho bức tranh tuổi thơ của chúng tôi được vẽ lên một cách trọn vẹn nhất.
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy hạnh phúc vì mình vẫn chưa phải là người lớn, và vì chuyến tàu mang tên "Ngày Tự Do" đã trả tôi về đúng nhà ga có mẹ và bố đang chờ.