MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành MưaChương 12: Những lá thư không bao giờ gửi

Dưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành Mưa

Chương 12: Những lá thư không bao giờ gửi

1,339 từ · ~7 phút đọc

Thế giới của trẻ con chúng tôi vốn dĩ rất ồn ào. Chúng tôi gào thét khi đá bóng, khóc rống lên khi ngã oạch xuống bùn, và cãi nhau chí tử chỉ vì một viên bi sứt cạnh. Thế nhưng, có một thứ tình cảm đã len lỏi vào xóm Cầu Vồng bằng những bước chân rón rén, im lìm đến mức khiến tôi – một kẻ vốn tự xưng là vị vua của sự ngớ ngẩn – cũng phải trở nên lúng túng. Đó là khi tôi nhận ra cái Tí không còn chỉ là một đứa con gái biết "điệp viên nằm vùng" hay biết đắp lá cỏ mực lên vết thương của tôi nữa.

Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều, khi nắng nhuộm màu hổ phách trên đôi vai gầy của nó. Tí đang ngồi tết tóc cho con búp bê vải rách rưới dưới gốc cây hoàng lan. Mùi hương hoa lan thoang thoảng trong gió, và đột nhiên, tôi thấy cái cách nó tập trung luồn từng sợi dây thừng nhỏ xíu trông thật… khác lạ. Trái tim tôi lúc đó như một chiếc đồng hồ bị hỏng bánh răng, nó nhảy nhót một cách vô tội vạ.

"Này Thành, cậu nhìn cái gì mà như người mất hồn thế?"

Thằng Cuội huých tay tôi một cái đau điếng, kéo tôi về thực tại. Tôi vội vàng giấu ánh mắt mình vào đám cỏ dưới chân, lắp bắp: "Tớ… tớ đang xem con kiến kia nó tha cái xác ruồi to quá thôi."

Nhưng tôi biết mình đang nói dối. Và đó là lần đầu tiên tôi nói dối không phải để trốn việc hay để mẹ vui, mà để bảo vệ một thứ bí mật đang nảy mầm trong lòng. Tôi quyết định phải làm một việc mà tôi thấy người lớn hay làm trong những bộ phim tình cảm trên chiếc tivi đen trắng của ông nội: Viết thư.

Trong trí tưởng tượng của tôi, thư từ là một phương tiện thần kỳ. Người ta không cần phải đối mặt, không cần phải đỏ mặt hay lắp bắp, chỉ cần gửi gắm tâm hồn vào những con chữ nhảy múa trên giấy. Tôi lục tìm trong "ngân hàng trung ương" hũ kẹo gừng, chọn ra tờ giấy xé từ vở ô ly trắng trẻo nhất, loại có mùi thơm thoang thoảng của mực tím mới.

"Gửi cái Tí," tôi bắt đầu. "Tớ thấy hôm nay tóc cậu tết đẹp hơn mọi ngày. Với lại, nếu cậu muốn, tớ sẽ cho cậu mượn viên bi đại bác màu xanh lá cây của tớ mãi mãi. Tớ không cần cậu đổi nắp chai đâu."

Viết xong, tôi đọc lại và thấy mình thật ngớ ngẩn. "Mãi mãi" là bao lâu? Với một đứa trẻ, "mãi mãi" có thể chỉ kéo dài đến bữa cơm chiều, nhưng lúc đó, từ ấy nặng tựa ngàn cân. Tôi gấp tờ giấy thành hình một con chim hạc – kỹ thuật gấp giấy mà tôi tự hào nhất – rồi nhét nó vào túi quần.

Ngày hôm đó, tôi đi quanh quẩn nhà cái Tí đến năm vòng. Nhưng mỗi khi định rút "con hạc" ra, tôi lại thấy bố nó đang ngồi mài dao, hoặc mẹ nó đang vãi cám cho gà. Cái dũng khí của một "vị vua gầm bàn" bỗng chốc bay sạch sành sanh. Tôi nhận ra rằng, đối diện với tình cảm đầu đời còn khó hơn cả việc đối diện với bác Ba sau vụ "mưa nhân tạo".

"Cậu cầm cái gì trong túi mà cứ nắn bóp mãi thế?" Tí từ trong sân chạy ra, miệng còn dính màu hồng của quả roi chín.

"À… không có gì. Là cái ná cao su thôi," tôi nói dối lần thứ n trong ngày.

Con chim hạc trong túi quần tôi dần dần bị vò nát, mực tím nhòe ra vì mồ hôi tay. Tôi nhận ra rằng mình sẽ không bao giờ dám đưa lá thư này cho nó. Bởi vì nếu đưa đi, nghĩa là tôi đã phá vỡ cái thế giới cân bằng tuyệt đẹp của ba đứa chúng tôi. Chúng tôi sẽ không còn là những người bạn cùng đi chân đất, mà sẽ trở thành một thứ gì đó phức tạp hơn – thứ mà người lớn gọi là "người yêu", một khái niệm đi kèm với sự thẹn thùng và những rào cản.

Đêm đó, tôi giấu lá thư vào hốc cây đa đầu làng, ngay cạnh bản cam kết "không bao giờ lớn". Tôi gọi đó là "nghĩa địa của những điều không thể nói".

"Lá thư này sẽ ở đây," tôi tự nhủ. "Nó sẽ hóa thành nhựa cây, chảy vào rễ và nuôi dưỡng cây đa. Như thế, tình cảm của mình sẽ trường tồn như cụ đa già, mà không ai phải cảm thấy khó xử."

Thằng Cuội dường như cũng có bí mật của riêng mình. Có lần tôi thấy nó hì hục khắc tên một ai đó lên một mảnh gỗ nhãn, nhưng khi thấy tôi đến, nó lập tức dùng chân di di lên đống cát để xóa dấu vết. Chúng tôi bắt đầu có những khoảng lặng với nhau. Những khoảng lặng không phải vì hết chuyện để nói, mà vì có quá nhiều chuyện để giữ lại.

Người lớn thường cười nhạo những tình cảm của trẻ con. Họ gọi đó là "tình cảm gà bông", là "trẻ con biết gì mà yêu". Họ không biết rằng, những lá thư không bao giờ gửi của chúng tôi chứa đựng một sự chân thành tinh khiết mà họ đã đánh mất từ lâu. Họ yêu nhau bằng những toan tính về công việc, về tài sản, về sự tương xứng. Còn chúng tôi, chúng tôi "yêu" nhau bằng một viên bi đại bác, bằng một cái kẹo mút, hoặc đơn giản là bằng việc lặng lẽ nhường cho nhau chỗ ngồi mát nhất dưới gốc cây.

"Thành ơi, sau này cậu có lấy vợ không?" Tí hỏi bâng quơ khi chúng tôi đang chơi đồ hàng dưới hiên nhà.

Tôi giật mình, suýt nữa làm rơi chiếc xe bằng vỏ bao thuốc lá. "Tớ không biết. Lấy vợ khổ lắm, mẹ tớ bảo thế. Suốt ngày phải nấu cơm với giặt quần áo cho bố."

"Tớ cũng chẳng thích lấy chồng," Tí gật đầu đồng ý. "Nhưng nếu có một người lúc nào cũng cho tớ mượn bi mà không đòi nợ, thì chắc tớ sẽ suy nghĩ lại."

Nó nhìn tôi, đôi mắt trong veo như mặt nước giếng khơi. Tim tôi lại lỡ một nhịp. Hóa ra, nó không cần đọc lá thư của tôi để hiểu được tấm lòng của tôi. Thế giới trẻ thơ có một loại sóng âm đặc biệt, nơi những điều không nói ra lại được thấu hiểu sâu sắc nhất.

Những lá thư không gửi cứ thế đầy dần lên trong tâm tưởng tôi. Thư gửi cho ông nội để cảm ơn những câu chuyện kể. Thư gửi cho con Vàng để xin lỗi vì đã không bảo vệ được nó. Và thư gửi cho chính mình của mười năm sau, để nhắc nhở rằng đừng bao giờ quên mùi hương của hoa hoàng lan buổi chiều hôm ấy.

Chúng tôi lớn lên không phải bằng cách nhận được những lá thư phản hồi, mà bằng cách học cách giữ gìn những rung động ấy trong im lặng. Những lá thư không gửi không phải là sự hèn nhát, mà là một sự tôn trọng đối với cái đẹp. Cái đẹp khi còn nằm trong tiềm thức luôn lung linh hơn khi bị phơi bày ra ánh sáng thực tế phũ phàng.

Tôi nhận ra, trưởng thành là khi hòm thư trong lòng bạn ngày càng chật chội, nhưng bạn vẫn mỉm cười điềm nhiên khi gặp lại người cũ trên đường làng. Bạn không cần họ phải biết, bạn chỉ cần biết rằng chính những cảm xúc ấy đã tưới mát tâm hồn bạn suốt một thời thơ dại.