MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành MưaChương 14: Những vị khách không mời trên mái nhà

Dưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành Mưa

Chương 14: Những vị khách không mời trên mái nhà

1,302 từ · ~7 phút đọc

Thế giới của người lớn là một thế giới của những ranh giới phẳng. Họ di chuyển từ phòng khách vào phòng bếp, từ nhà ra ngõ, tất cả đều nằm trên một mặt đất vững chãi và an toàn. Nhưng đối với chúng tôi – những kẻ luôn khao khát tìm kiếm một góc nhìn khác về vũ trụ – thì mặt đất chỉ là nơi để đặt chân, còn mái nhà mới là nơi để gửi gắm tâm hồn.

Mái nhà kho của ông nội tôi là một địa điểm lý tưởng cho những cuộc viễn chinh thầm lặng. Đó là một mái ngói âm dương đã nhuốm màu rêu phong, nơi những viên ngói xô lệch tạo thành những bậc thang tự nhiên dẫn thẳng lên bầu trời. Người lớn luôn cảnh báo rằng mái nhà là nơi "nguy hiểm", "dễ ngã" và "làm hỏng ngói". Nhưng họ không biết rằng, khi đứng trên cao, chúng tôi mới thực sự thấy mình lớn lao, còn những lo toan của họ dưới kia bỗng trở nên nhỏ bé như những con kiến tha mồi.

"Này Thành, cậu có nghĩ là nếu chúng ta nhảy xuống, chúng ta sẽ bay được một đoạn trước khi chạm đất không?"

Thằng Cuội đang ngồi vắt vẻo trên nóc nhà, tay nó cầm một chiếc lá đu đủ to đùng dùng làm chiếc quạt thần kỳ. Đôi chân trần của nó bám chặt vào những viên ngói nhám, trông nó lúc này giống hệt như một gã sơn tặc đang quan sát vùng lãnh thổ của mình.

"Tớ không biết, nhưng tớ chắc chắn là mông cậu sẽ nở hoa trước khi cậu kịp vỗ cánh," tôi đáp, tay vẫn bận rộn sắp xếp lại những "chiến lợi phẩm" vừa nhặt được trên máng xối: một cái tổ chim bỏ hoang, vài hòn sỏi bị gió thổi bay lên và một mẩu kính vỡ lấp lánh.

"Tớ không đùa đâu," Cuội nghiêm túc hơn. "Người lớn cứ bảo chúng ta không biết bay vì chúng ta không có cánh. Nhưng tớ nghĩ họ không bay được vì trái tim họ quá nặng. Họ chứa quá nhiều tiền bạc và sự lo lắng trong lòng, nên trọng lực của Trái Đất mới kéo họ ghì chặt xuống mặt đất như thế."

Tôi lặng người trước triết lý của thằng Cuội. Có lẽ đúng thế thật. Ông nội tôi dù gầy gò nhưng ông bước đi rất nhẹ, giống như thể ông luôn sẵn sàng bay lên bất cứ lúc nào. Còn bố tôi, mỗi khi đi làm về, tiếng bước chân của ông nặng trịch trên sân gạch, như thể ông đang mang theo cả một tảng đá trên lưng.

"Thành ơi! Cuội ơi! Hai đứa lại trèo lên đấy rồi à? Xuống ngay không bà chặt chân bây giờ!"

Tiếng bà nội vọng lên từ phía dưới hiên nhà. Chúng tôi nằm rạp xuống mặt ngói, nín thở như những người lính đang ẩn nấp trong công sự. Từ vị trí này, tôi có thể nhìn thấy đỉnh đầu của bà, thấy cái búi tóc bạc trắng như một bông hoa huệ đã héo. Bà trông thật nhỏ bé và đáng yêu, không hề đáng sợ như giọng nói đầy tính đe dọa của bà.

"Bà không thấy chúng ta đâu," tôi thầm thì. "Ở trên này, chúng ta thuộc về thế giới của những con chim sẻ."

Ngồi trên mái nhà vào một buổi chiều tà là một trải nghiệm rực rỡ nhất mà một đứa trẻ có thể có. Khói bếp từ những gian nhà xung quanh bắt đầu bay lên, bảng lảng như những dải lụa màu xám nhạt bao phủ lấy xóm Cầu Vồng. Mùi rơm rạ cháy, mùi cá kho và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại nước hoa đặc trưng của vùng quê mà chỉ khi ở trên cao, người ta mới cảm nhận được trọn vẹn sự giao thoa của chúng.

"Cậu có thấy thế giới nhỏ lại không?" Cuội hỏi, mắt nó nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang dần chìm vào đống lửa màu tím sẫm.

"Ừ. Nhìn từ đây, cái ao nhà bác Ba chỉ giống một vũng nước nhỏ, còn con đường làng thì như một sợi dây thừng ai đó vô tình đánh rơi."

Chúng tôi nhận ra một sự thật thú vị: khi bạn thay đổi độ cao, bạn cũng thay đổi luôn bản chất của những nỗi sợ. Ở dưới đất, tôi sợ bị mẹ mắng vì chưa học bài. Nhưng ở trên mái nhà, nỗi sợ duy nhất của tôi là làm sao để giữ được sự tĩnh lặng này mãi mãi, để mặt trời đừng lặn và để bà nội đừng bao giờ nhìn lên.

"Cậu biết không Thành," Cuội bỗng nói giọng trầm xuống. "Hôm qua tớ nghe bố mẹ tớ cãi nhau về việc bán đất. Bố tớ bảo bán đi để lấy tiền chữa bệnh cho bà, còn mẹ tớ thì khóc vì đó là đất của tổ tiên. Tớ thấy người lớn thật khổ. Họ sở hữu mặt đất, nhưng mặt đất lại chính là thứ xiềng xích họ lại."

Tôi nhìn sang Cuội, thấy một nỗi buồn người lớn đang đậu trên hàng mi của nó. Tôi không biết nói gì để an ủi, nên tôi chỉ lẳng lặng lấy mẩu kính vỡ lấp lánh ra, đưa cho nó.

"Cậu cầm lấy đi. Đây là mảnh vỡ từ cung điện mặt trời. Nhìn qua đây, mọi thứ sẽ trở nên lung linh. Có thể nó sẽ giúp cậu thấy rằng dù mặt đất có bị bán đi, thì bầu trời phía trên vẫn luôn là của chúng ta."

Cuội cầm lấy mẩu kính, áp vào mắt. Nó mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm như thể vừa trút bỏ được gánh nặng. "Ừ, đúng là đẹp thật. Mọi thứ đều có màu vàng kim."

Cuộc đối thoại trên mái nhà của chúng tôi bị ngắt quãng bởi tiếng kẻng gọi cơm. Chúng tôi luyến tiếc bò xuống, từng bước một thận trọng như những con mèo. Khi chạm chân xuống mặt đất, tôi cảm thấy một sự hụt hẫng kỳ lạ. Đột nhiên, mọi thứ lại trở nên to lớn, ồn ào và đầy rẫy những quy tắc.

Bà nội đứng đợi ở cửa, tay cầm chiếc chổi lông gà. "Hai cái thằng này, ngói nó vỡ hết ra thì ông nội các anh đánh cho đấy. Lần sau còn trèo lên nữa là bà nhốt vào chuồng gà!"

Tôi cười hiền, chạy vào ôm lấy eo bà. "Bà ơi, ở trên đấy đẹp lắm. Hay để mai cháu cõng bà lên nhé?"

Bà nội phì cười, cái thước kẻ tưởng chừng như sắp giáng xuống lại biến thành một cái xoa đầu dịu dàng. "Tổ sư anh, già rồi xương cốt đâu mà trèo. Thôi vào rửa chân tay rồi ăn cơm."

Đêm đó, nằm trong giường, tôi vẫn cảm thấy như mình đang bồng bềnh trên những viên ngói âm dương. Tôi nhận ra rằng, người lớn không bao giờ trèo lên mái nhà vì họ sợ làm vỡ ngói, sợ làm hỏng sự ngăn nắp của cuộc đời mình. Nhưng họ quên mất rằng, đôi khi người ta phải chấp nhận một vài viên ngói vỡ để có thể nhìn thấy toàn cảnh của một buổi hoàng hôn.

Tôi tự hứa với lòng mình, dù sau này có lớn đến đâu, dù có mang trên vai bao nhiêu gánh nặng đi chăng nữa, tôi cũng sẽ luôn dành ra một khoảng trống để trèo lên "mái nhà" của tâm hồn mình. Để thấy rằng thế giới này thực ra rất nhỏ, và những nỗi buồn của chúng ta cũng chỉ là những hạt bụi bay lơ lửng trong nắng chiều mà thôi.