MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành MưaChương 15: Bản giao hưởng của những chiếc nồi thủng

Dưới Mái Hiên Nhà Có Nắng Đọng Thành Mưa

Chương 15: Bản giao hưởng của những chiếc nồi thủng

1,301 từ · ~7 phút đọc

Trong vương quốc của tôi, không có gì bị coi là phế thải. Một chiếc nồi đồng cũ bị thủng đáy, một cái vung nồi bị móp méo hay thậm chí là một cái muôi nhôm đã rụng cán – tất cả đều là những nhạc cụ thần thánh trong dàn nhạc giao hưởng của chúng tôi. Người lớn gọi đó là "đồ đồng nát", còn chúng tôi gọi đó là "linh hồn của âm thanh".

Mọi chuyện bắt đầu vào một ngày chủ nhật rảnh rỗi, khi cái nắng và cái gió lại bắt tay nhau hành hạ xóm Cầu Vồng. Tôi và thằng Cuội đang ngồi bới đống đồ cũ ở xó bếp nhà tôi. Chúng tôi tìm thấy một chiếc xoong nấu cá của mẹ đã bị cháy đen một mảng lớn.

"Này Thành, cậu nghe này!" Cuội dùng một cái que củi gõ mạnh vào đáy xoong.

Boong!

Âm thanh vang lên đanh thép, trầm hùng như tiếng chuông chùa vào buổi sáng sớm. Chúng tôi nhìn nhau, đôi mắt rạng ngời một khám phá mới. Tại sao chúng ta phải ngồi im một cách buồn chán khi chúng ta có thể làm cho cả xóm này phải rung chuyển?

"Chúng ta sẽ lập một ban nhạc," tôi tuyên bố. "Tớ sẽ là tay trống chính, cậu sẽ là người đánh chiêng, và chúng ta cần thêm cái Tí để làm ca sĩ."

Cái Tí được triệu tập ngay sau đó. Nó mang theo một cái nắp phích bằng nhựa và một chùm chìa khóa cũ. "Tớ không hát đâu, giọng tớ đang khản đặc vì ăn nhiều đá quá. Nhưng tớ có thể làm người giữ nhịp."

Thế là, buổi hòa tấu bắt đầu dưới gốc cây nhãn già. Tôi cầm hai chiếc que củi, bắt đầu gõ vào chiếc xoong cháy và một cái chậu nhôm thủng. Cuội thì dùng cái vung nồi đập vào nhau liên hồi tạo ra những âm thanh chát chát chói tai. Cái Tí thì lắc chùm chìa khóa tạo nên những tiếng leng keng vui tai.

"Một, hai, ba! Tiến lên!"

Chúng tôi gào thét theo giai điệu không tên, chân giậm thình thịch xuống đất. Đó là một thứ âm nhạc hoang dã, không có nốt nhạc, không có nhịp điệu cố định, nhưng nó chứa đựng tất cả sự hào hứng và năng lượng của tuổi mười tuổi. Chúng tôi không chơi nhạc để người khác thưởng thức, chúng tôi chơi để giải phóng những niềm vui đang bị kìm nén trong lồng ngực.

Nhưng âm nhạc của chúng tôi, như một lẽ đương nhiên, không được lòng những người hàng xóm.

"Cái lũ quỷ này! Có để cho người ta ngủ trưa không hả?" Bác Ba ló đầu ra từ cửa sổ, mặt mày xám xịt vì giận dữ.

"Chúng cháu đang tập văn nghệ bác ơi!" Thằng Cuội hét vọng lại, tay vẫn không ngừng đập cái vung nồi.

"Văn nghệ cái gì mà nghe như đấm vào tai thế kia? Dẹp ngay không bác sang bác thu hết xoong chậu bây giờ!"

Chúng tôi buộc phải rút quân vào sâu trong vườn chuối. Ở đó, giữa những tán lá xanh um và mùi đất ẩm, bản giao hưởng của những chiếc nồi thủng lại tiếp tục vang lên. Tôi chợt nhận ra rằng, người lớn thật lạ. Họ có thể chịu được tiếng máy cày nổ inh ỏi ngoài đồng, tiếng còi tàu thét lên mỗi đêm, nhưng họ lại không chịu được tiếng cười nói và âm nhạc của trẻ con. Phải chăng vì âm thanh của chúng tôi nhắc họ nhớ rằng họ đã từng có một thời cũng gõ nồi gõ xoong như thế?

"Này các cậu," cái Tí bỗng dừng lại, tay vẫn cầm chùm chìa khóa. "Tại sao người lớn lại gọi đây là đồ đồng nát nhỉ? Tớ thấy cái nồi thủng này kêu hay hơn cái đài cassette của bố tớ nhiều."

"Vì họ chỉ nhìn thấy cái lỗ thủng, chứ không nhìn thấy âm thanh thoát ra từ cái lỗ đó," tôi triết lý hóa sự việc. "Người lớn luôn nhìn vào những gì đã mất, còn trẻ con chúng ta nhìn vào những gì còn lại."

Câu nói của tôi khiến cả lũ im lặng. Tôi nhìn chiếc nồi thủng đáy. Nếu nhìn theo cách của mẹ, nó là một vật dụng vô giá trị, chiếm chỗ trong bếp và cần phải bán cho bác mua đồng nát. Nhưng theo cách của tôi, cái lỗ thủng đó chính là nơi để âm thanh được tự do, không bị bí bách bên trong.

"Tớ nghĩ cái nồi này nó vui hơn khi được chúng ta dùng làm trống," Cuội gật gù. "Nó đã dành cả đời để nấu cơm, chịu nóng, chịu đen. Bây giờ là lúc nó được nghỉ ngơi và ca hát."

Chúng tôi quyết định tổ chức một buổi "biểu diễn" đặc biệt dành cho ông nội. Ông đang ngồi trên phản gỗ, tay cầm tờ báo cũ nhưng mắt lại đang nhìn xa xăm.

"Ông ơi, ông nghe ban nhạc 'Nồi Thủng' của chúng cháu biểu diễn này!"

Chúng tôi bắt đầu gõ. Những âm thanh hỗn độn vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn nhà cổ. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra, định quát lên, nhưng ông nội đã giơ tay ra hiệu im lặng. Ông nhắm mắt lại, đầu gật gù theo nhịp điệu của chúng tôi. Thậm chí, đôi bàn tay gầy guộc của ông còn khẽ nhịp nhịp xuống mặt phản gỗ.

Kết thúc bài nhạc bằng một tiếng xoảng thật to của thằng Cuội, chúng tôi đứng chờ đợi phản ứng của ông.

Ông nội mở mắt, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Hay lắm. Tiếng cái chậu nhôm này làm ông nhớ đến tiếng trống đồng ngày xưa. Các cháu biết không, âm nhạc thực sự không nằm ở nhạc cụ đắt tiền, mà nằm ở cái tâm hồn đang rung động của người chơi."

Mẹ tôi đứng đó, vẻ mặt ngạc nhiên. "Bố nói thế nào chứ, con thấy nó đau đầu muốn chết."

"Tại con nghe bằng tai, nên mới đau đầu," ông nội nhẹ nhàng nói. "Thử nghe bằng những ký ức của mình xem, con sẽ thấy tiếng gõ này giống như tiếng mưa rơi trên mái lá, tiếng nhịp chày giã gạo của bà nội ngày xưa..."

Mẹ im lặng, rồi lẳng lặng quay vào bếp. Tôi thấy vai mẹ hơi chùng xuống. Có lẽ lời của ông nội đã chạm vào một ngăn tủ bí mật nào đó trong tâm hồn mẹ – nơi chứa đựng những bản giao hưởng nồi thủng của chính mẹ từ ba mươi năm trước.

Chúng tôi mang những "nhạc cụ" của mình về cất lại xó bếp. Chiếc nồi thủng vẫn nằm đó, im lìm và đen kịt. Nhưng giờ đây, nó không còn là một vật dụng hỏng nữa. Nó là một người bạn già đã cùng chúng tôi tạo nên một buổi chiều rực rỡ.

Trưởng thành, tôi nhận ra rằng cuộc đời cũng giống như những chiếc nồi thủng ấy. Ai trong chúng ta cũng có những lỗ thủng, những khiếm khuyết, những vết cháy sém do va đập với thực tế. Người lớn dành cả đời để cố gắng hàn gắn những lỗ thủng đó, để che đậy chúng bằng những lớp sơn bóng loáng. Nhưng họ quên mất rằng, chính qua những lỗ thủng ấy, âm nhạc của tâm hồn mới có thể thoát ra và vang vọng.

Đừng sợ những đổ vỡ, đừng sợ những khiếm khuyết. Hãy cứ gõ vào chúng bằng tất cả sự hồn nhiên của mình, bạn sẽ thấy rằng ngay cả một mảnh đồng nát cũng có thể tạo nên một bản giao hưởng tuyệt diệu, miễn là bạn biết cách lắng nghe bằng một trái tim không-bao-giờ-lớn.