MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ô Đen Là Chân LýChương 1

Dưới Ô Đen Là Chân Lý

Chương 1

833 từ · ~5 phút đọc

Thành phố Sầm Châu vào những ngày cuối năm luôn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt và những cơn mưa phùn không dứt. Đối với Trình Tiêu, thế giới này chưa bao giờ thực sự thuộc về người sống. Từ khi còn là một đứa trẻ lên năm, anh đã nhận ra đôi mắt của mình không giống với bất kỳ ai. Trong khi những đứa trẻ khác sợ hãi bóng tối vì trí tưởng tượng, Trình Tiêu lại sợ hãi nó vì những thực thể hữu hình. Anh thấy những người không có chân đứng lơ lửng trên tán cây phượng vĩ già nua, thấy những bóng đen gầy guộc ngồi thu mình dưới gầm bàn ăn, và thấy cả những khuôn mặt biến dạng nhìn chằm chằm vào anh qua tấm gương mờ hơi nước mỗi buổi sáng.

Năm lên mười, mẹ anh dắt anh đến một ngôi chùa cổ ngoại ô để cầu an. Khi sư thầy đưa tay định xoa đầu anh, Trình Tiêu đã hét lên và lùi lại phía sau vì thấy một bàn tay xanh xao khác đang bám chặt lấy vai ông. Mẹ anh tát anh một cái đau điếng rồi vừa khóc vừa mắng anh là đứa trẻ xui xẻo. Kể từ đó, Trình Tiêu học được cách im lặng. Anh học cách đi qua những linh hồn mà không chớp mắt, học cách giả vờ như không nghe thấy tiếng than vãn rợn người trong những con ngõ vắng. Sự im lặng ấy biến anh thành một kẻ cô độc, một kẻ lập dị trong mắt xã hội, và cuối cùng đưa anh đến với công việc giao hàng đêm để tránh phải tiếp xúc với quá nhiều ánh mắt.

Một buổi tối muộn, khi Trình Tiêu đang đứng chờ đèn đỏ tại một ngã tư sầm uất, anh cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Bên cạnh cột đèn giao thông, một người đàn ông mặc bộ đồ vest rách nát, khuôn mặt bị dập nát một nửa đang cố gắng chạm vào vai một cô gái trẻ đang đứng lướt điện thoại. Trình Tiêu thở dài, anh siết chặt tay lái, lẩm bẩm trong miệng rằng không được nhìn, tuyệt đối không được nhìn.

Thế nhưng, linh hồn kia dường như cảm nhận được luồng khí tức khác lạ từ anh. Hắn quay phắt cái đầu biến dạng về phía Trình Tiêu, con mắt còn lại trợn ngược lên trắng dã. Hắn rít lên qua kẽ răng đầy máu rằng mày thấy tao đúng không, mày cứu tao với, bọn chúng giết tao rồi. Trình Tiêu vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước như thể trước mặt anh chỉ là không khí. Anh tự nhủ rằng nếu mình phản ứng lại, hắn sẽ đeo bám anh cả đời giống như người đàn bà mặc áo tang ở trạm xe bus năm ngoái.

Vừa lúc đèn chuyển sang xanh, Trình Tiêu định rồ ga phóng đi thì một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên ngay sát bên tai anh. Giọng nói ấy không giống tiếng rít của linh hồn, nó mang một sức nặng của sự sống nhưng lại lạnh lùng như băng giá.

Cậu không thể giả vờ mãi được đâu, đôi mắt đó sinh ra là để thực thi nhân quả, chứ không phải để trốn tránh.

Trình Tiêu giật mình quay sang. Đứng cạnh anh là một người đàn ông cao lớn, diện mạo cực kỳ thanh tú nhưng toát ra khí chất xa cách. Ông ta mặc một chiếc măng tô đen dài quá gối, tay cầm một chiếc ô cán gỗ dù trời không hề mưa. Đôi mắt ông ta đen láy, dường như có thể nhìn thấu tận tâm can của Trình Tiêu.

Anh cau mày, cố giữ giọng bình tĩnh hỏi rằng ông là ai, tôi không hiểu ông đang nói gì cả.

Người đàn ông không trả lời ngay, ông ta thong thả bước lên phía trước, che chắn cho Trình Tiêu khỏi linh hồn đang gào thét kia. Kỳ lạ thay, ngay khi chiếc ô cán gỗ chạm vào mặt đất, linh hồn hung hãn kia bỗng chốc im bặt rồi tan biến vào hư không như một làn khói. Người đàn ông quay lại nhìn anh, một nụ cười ẩn ý hiện lên nơi khóe môi.

Tôi là Thẩm Quân, chủ nhân của Thiên Nhãn Nhân Gian. Cậu có muốn chấm dứt kiếp sống bị nguyền rủa này bằng cách biến nó thành một công việc có lương không?

Trình Tiêu sững sờ, chiếc điện thoại trong túi anh bỗng rung lên báo có đơn hàng mới tại địa chỉ số 44 đường Minh Nguyệt. Anh nhìn vào màn hình, rồi nhìn lại người đàn ông kỳ lạ trước mặt. Số phận mà anh cố gắng chạy trốn suốt hai mươi năm qua, dường như vừa bắt kịp anh ngay tại ngã tư đường này.