MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ô Đen Là Chân LýChương 2

Dưới Ô Đen Là Chân Lý

Chương 2

891 từ · ~5 phút đọc

Trình Tiêu nhấn ga, chiếc xe máy cũ kỹ nổ máy giòn giã nhưng tâm trí anh lại đang quay cuồng như bị cuốn vào một cơn lốc. Anh không đến địa chỉ trên đơn hàng ngay lập tức mà bị dẫn dụ bởi một cảm giác kỳ lạ, một sợi dây vô hình kéo anh hướng về phía khu vực phía sau Bệnh viện Trung tâm thành phố. Đây là một con ngõ hẹp, sâu hun hút và luôn mang theo mùi ẩm mốc của những bức tường rêu xanh cùng mùi thuốc sát trùng nồng nặc thoát ra từ những ô cửa sổ thông gió của bệnh viện.

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Trình Tiêu thấy bóng dáng người đàn ông cầm ô khi nãy đang đứng đợi sẵn, tựa hồ như ông ta đã đứng đó từ nhiều thế kỷ trước. Thẩm Quân không nhìn anh, ông ta đang nhìn chăm chú vào một vũng nước đọng dưới chân, nơi phản chiếu ánh sáng yếu ớt của trăng khuyết.

Cậu đến muộn hơn tôi tưởng, Thẩm Quân lên tiếng, giọng nói vang vọng trong con ngõ vắng.

Trình Tiêu chống chân xe, tháo mũ bảo hiểm ra, mồ hôi rịn đầy trên trán dù gió đêm rất lạnh. Anh hít một hơi sâu rồi hỏi, ông là người hay là ma? Tại sao ông lại biết về đôi mắt của tôi? Và quan trọng nhất, ông muốn gì ở một thằng giao hàng như tôi?

Thẩm Quân khẽ cười, tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng. Ông bước lại gần, mỗi bước đi của ông đều không phát ra tiếng động, một điều mà chỉ những kẻ thường xuyên tiếp xúc với cõi âm như Trình Tiêu mới nhận ra được sự bất thường.

Người hay ma, đôi khi ranh giới đó mỏng manh lắm. Tôi chỉ là một kẻ thu dọn những tàn dư của lòng người. Còn cậu, Trình Tiêu, cậu có đôi mắt của thần linh nhưng lại mang trái tim của kẻ hèn nhát. Cậu thấy họ, nghe thấy họ, nhưng cậu để mặc họ gào thét trong nỗi oan khiên. Cậu có biết rằng sự im lặng của người thấy chính là sự độc ác nhất đối với người khuất không?

Trình Tiêu siết chặt nắm tay, hét lên rằng ông thì biết gì chứ? Tôi đã cố giúp, nhưng kết quả là gì? Mọi người gọi tôi là đồ điên, mẹ tôi sợ hãi chính con trai mình. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường!

Đúng lúc đó, từ phía cuối ngõ, một luồng âm khí đen kịt bốc lên, mang theo tiếng gào khóc xé lòng. Một bóng trắng rách rưới lao ra từ bức tường bệnh viện, đó là một cô gái trẻ trong bộ đồ y tá, khuôn mặt đẫm máu, đôi mắt bị khoét rỗng đang hướng về phía họ. Cô ta lao đến, không phải để tấn công mà là để cầu xin, nhưng trước khi cô ta chạm được vào Trình Tiêu, một bức màn ánh sáng xanh nhạt từ chiếc ô của Thẩm Quân đã ngăn cô lại.

Cô ấy vừa chết cách đây hai giờ, Thẩm Quân bình thản nói, đôi mắt nhìn xoáy vào Trình Tiêu. Một cái chết không cam tâm. Cậu thấy vết thương trên đầu cô ấy chứ? Đó không phải là tai nạn. Cô ấy tìm đến tôi, nhưng tôi cần một đôi bàn tay ở trần gian này để chạm vào những bằng chứng mà người âm không thể cầm nắm.

Trình Tiêu nhìn linh hồn cô y tá đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân cô rung lên vì uất hận. Một cảm giác đau xót lạ lùng dâng lên trong lòng anh, thứ cảm xúc mà bấy lâu nay anh cố tình dùng sự lạnh lùng để che đậy.

Tại sao lại là tôi? Trình Tiêu khẽ hỏi, giọng anh đã dịu đi.

Vì cậu là người duy nhất ở thành phố này có thể nhìn thấy sự thật mà không bị nó làm cho phát điên, Thẩm Quân thu lại chiếc ô, đưa tay về phía Trình Tiêu. Đi thôi, số 44 đường Minh Nguyệt. Tôi sẽ cho cậu thấy, công việc này không chỉ là giao hàng, mà là giao trả lại công lý cho những kẻ đã mất đi tiếng nói.

Trình Tiêu nhìn bàn tay của Thẩm Quân, rồi nhìn linh hồn cô y tá đang tan biến dần vào màn đêm. Anh biết rằng, nếu bước đi cùng người đàn ông này, cuộc đời bình thường mà anh hằng ao ước sẽ vĩnh viễn khép lại. Nhưng nếu từ chối, tiếng khóc của cô y tá kia có lẽ sẽ ám ảnh anh đến cuối đời.

Tôi sẽ đi, Trình Tiêu nói, giọng kiên định hơn bao giờ hết, nhưng nếu tôi nhận ra ông đang lợi dụng tôi cho những mục đích xấu xa, tôi sẽ không tha thứ cho ông đâu.

Thẩm Quân mỉm cười, một nụ cười thực sự hiện rõ trên khuôn mặt. Vậy thì, chào mừng cậu đến với Thiên Nhãn Nhân Gian, nhân viên mới.

Hai bóng người, một cao một thấp, lặng lẽ rời khỏi con ngõ tối, hướng về phía văn phòng nằm sâu trong lòng phố cổ, bắt đầu một hành trình lật mở những góc khuất tăm tối nhất của nhân tính.