MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ô Đen Là Chân LýChương 3

Dưới Ô Đen Là Chân Lý

Chương 3

930 từ · ~5 phút đọc

Con phố Minh Nguyệt về đêm tĩnh mịch đến lạ thường, những tán cây hòe già vươn cành lá khẳng khiu che khuất tầm nhìn của những dãy đèn đường cao áp. Trình Tiêu đi theo Thẩm Quân dừng lại trước một căn nhà kiểu cũ, cửa gỗ nặng nề màu nâu đỏ, phía trên treo một tấm biển nhỏ sơn son thiếp vàng: "Công ty Tư vấn Tâm lý và Dịch vụ Tang lễ Thiên An".

Vừa bước qua ngưỡng cửa, một mùi hương trầm dịu nhẹ lập tức bao vây lấy khứu giác, khiến thần kinh đang căng như dây đàn của Trình Tiêu bỗng chốc chùng xuống. Bên trong không hề u ám như anh tưởng tượng. Những kệ sách gỗ cao sát trần chứa đầy các tập hồ sơ bọc da, ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ những chiếc đèn bàn kiểu cổ điển. Tuy nhiên, điểm kỳ lạ chính là những bức bình phong bằng lụa thêu tinh xảo, chúng dường như đang chuyển động dù trong phòng không hề có gió.

Cậu thấy đấy, thế gian này sợ cái chết nhưng lại tò mò về nó, Thẩm Quân thong thả cởi chiếc măng tô đen vắt lên giá, hé lộ bộ sườn xám lụa đen bên trong. Những người khách ban ngày tìm đến đây để mua sự an ủi cho tâm hồn, còn khách ban đêm, họ tìm đến để mua lại lẽ phải.

Thẩm Quân tiến về phía chiếc bàn gỗ lớn, đặt lên đó một cuộn giấy da màu vàng ố, bên cạnh là một hộp mực đỏ thẫm như máu đào. Ông nhìn Trình Tiêu, ra hiệu cho anh ngồi xuống đối diện.

Ký vào đây, cậu sẽ trở thành thám tử của Thiên Nhãn Nhân Gian. Lương của cậu không chỉ là tiền mặt, mà còn là công đức tích lũy để xoa dịu đôi mắt bị nguyền rủa kia. Càng giúp được nhiều linh hồn, đôi mắt của cậu sẽ càng bớt đau đớn khi nhìn thấy chân tướng.

Trình Tiêu nhìn vào tờ giấy, những dòng chữ trên đó không phải là văn bản thông thường mà là những ký tự ngoằn ngoèo, chúng dường như đang luân chuyển trên mặt giấy. Anh ngập ngừng hỏi rằng công việc cụ thể của mình là gì, chỉ đơn giản là đi theo ông sao?

Công việc của cậu là thâm nhập vào thế giới của người sống để tìm bằng chứng mà người âm không thể mang đi được, Thẩm Quân nhúng một cây bút lông vào hộp mực đỏ rồi chìa về phía anh. Linh hồn chỉ có ký ức và sự uất hận, họ không thể cầm điện thoại, không thể ghi âm, cũng không thể ký tên vào đơn kiện. Cậu là chiếc cầu nối. Cậu sẽ sống cuộc đời của họ một lần nữa để vạch trần kẻ thủ ác.

Đúng lúc này, từ phía sau bức bình phong thêu hình hoa bỉ ngạn, một cô gái trẻ bước ra. Cô mặc chiếc áo hoodie rộng thùng xình, tai đeo tai nghe, tay ôm khư khư chiếc laptop đời mới nhất. Cô nhìn Trình Tiêu từ đầu đến chân với vẻ dò xét rồi tháo tai nghe ra, giọng nói lạnh lùng nhưng pha chút tinh nghịch.

Nhân viên mới à? Nhìn hơi ngốc, nhưng đôi mắt thì đúng là hàng thật đấy. Tôi là Lâm Yên, phụ trách hậu cần và bới lông tìm vết trên mạng. Cứ gọi tôi là sếp nhỏ cũng được.

Lâm Yên, đừng trêu chọc cậu ấy nữa, Thẩm Quân cắt ngang, ánh mắt ông trở nên nghiêm nghị khi nhìn vào bức tường phía sau Trình Tiêu. Một bóng trắng mờ ảo đang dần hiện ra, chính là cô y tá Tào Giai Giai lúc nãy ở con ngõ. Giờ đây, hình ảnh cô rõ nét hơn, nhưng sự đau đớn tỏa ra từ linh hồn cô khiến không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo.

Trình Tiêu cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt giá từ phía sau gáy. Anh quay lại, thấy Giai Giai đang quỳ rạp dưới đất, những giọt lệ máu thấm xuống sàn gỗ nhưng lập tức biến mất. Thẩm Quân đẩy cuộn giấy về phía anh một lần nữa.

Ký đi, Trình Tiêu. Cô ấy không còn nhiều thời gian trước khi bị tà khí xâm chiếm và hóa thành ác linh đâu. Nếu cô ấy hóa thành ác linh, cô ấy sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, và sự thật về vụ án ở bệnh viện sẽ vĩnh viễn bị vùi lấp.

Trình Tiêu nhìn vào đôi mắt đầy tuyệt vọng của Giai Giai, rồi nhìn vào bàn tay đang run rẩy của chính mình. Anh hiểu rằng, cái gật đầu này không chỉ là một công việc, mà là sự dấn thân vào một thế giới mà người thường không bao giờ dám chạm tới. Anh cầm lấy cây bút lông, cảm nhận sức nặng ngàn cân của nó, rồi dứt khoát ký tên mình xuống cuối cuộn giấy da.

Ngay khi nét mực cuối cùng hoàn thành, một vệt sáng đỏ rực lóe lên, sợi dây liên kết vô hình giữa anh và Thiên Nhãn Nhân Gian chính thức được xác lập. Thẩm Quân thu lại cuộn giấy, mỉm cười hài lòng.

Tốt lắm. Lâm Yên, chuẩn bị hồ sơ về Bệnh viện Đệ Nhất và bác sĩ Vương Duy. Trình Tiêu, bắt đầu từ ngày mai, cậu không còn là nhân viên giao hàng nữa. Cậu sẽ là nhân viên vệ sinh mới của khoa Hồi sức tích cực.