MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ô Đen Là Chân LýChương 4

Dưới Ô Đen Là Chân Lý

Chương 4

953 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn huỳnh quang trong văn phòng Thiên Nhãn Nhân Gian khẽ chớp tắt trước khi bùng sáng ổn định, soi rõ gương mặt đang ngái ngủ của Lâm Yên. Cô không ngồi trên ghế mà ngồi xổm trên mặt bàn gỗ quý của Thẩm Quân, đôi tay nhỏ nhắn gõ phím liên hồi trên chiếc laptop dán đầy những sticker hình đầu lâu và hoa anh đào. Trình Tiêu đứng đó, vẫn chưa hết bàng hoàng sau khi ký vào bản hợp đồng kỳ quái, anh nhìn cô gái trẻ trông có vẻ bất cần đời này bằng ánh mắt nghi ngại.

Thẩm Quân nhấp một ngụm trà, phong thái ung dung như thể đang thưởng ngoạn một buổi trà chiều hơn là đang điều hành một văn phòng thám tử cho linh hồn. Ông chỉ tay về phía Lâm Yên và nói với Trình Tiêu rằng đừng nhìn vẻ ngoài của cô ấy mà lầm, Lâm Yên là người duy nhất ở đây có khả năng giao tiếp với những vật vô tri vô giác.

Lâm Yên dừng tay, cô quay sang nhìn Trình Tiêu rồi bất ngờ nhảy xuống khỏi bàn, tiến lại gần anh. Cô không nhìn vào mặt anh mà lại chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cũ kỹ trên cổ tay anh. Đột nhiên, cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính đồng hồ. Đôi mắt Lâm Yên bỗng chốc trở nên xám đục, toàn thân cô khựng lại trong vài giây.

Đồng hồ của ông ngoại để lại, đúng không? Lâm Yên lên tiếng, giọng cô lúc này không còn vẻ cợt nhả mà trở nên trầm thấp, mang theo một nỗi buồn man mác. Ông ấy chết trong một chiều mưa, khi đang cố sửa lại mái hiên bị dột cho cậu. Cảm giác lúc đó là sự nuối tiếc, ông ấy tiếc vì chưa kịp thấy cậu tốt nghiệp trung học.

Trình Tiêu sững sờ, mồ hôi lạnh toát ra trên lòng bàn tay. Chuyện này anh chưa từng kể với bất kỳ ai, kể cả mẹ anh cũng chỉ biết ông mất vì tai nạn lao động. Anh lắp bắp hỏi làm sao cô biết được điều đó.

Lâm Yên nhún vai, đôi mắt trở lại trạng thái bình thường. Đồ vật không biết nói dối như con người đâu. Chúng giữ lại hơi ấm, ký ức và cả những lời trăn trối cuối cùng của chủ nhân. Tôi không phải hacker bình thường, tôi là kẻ đánh cắp dữ liệu từ cả ổ cứng máy tính lẫn linh hồn của vật dụng.

Cô quay lại bàn, xoay màn hình laptop về phía Trình Tiêu. Trên đó hiện ra sơ đồ cấu trúc của Bệnh viện Đệ Nhất và bản danh sách nhân sự của khoa Hồi sức tích cực. Lâm Yên giải thích rằng để điều tra vụ án của y tá Tào Giai Giai, chỉ có đôi mắt của Trình Tiêu là không đủ. Họ cần bằng chứng vật chất, và bằng chứng đó đang nằm trong chiếc điện thoại mà Giai Giai đã giấu đi.

Thẩm Quân gật đầu, ông tiếp lời rằng Lâm Yên gia nhập nơi này cũng vì một "nỗi uất hận" riêng. Cô vốn là một thiên tài công nghệ bị một tập đoàn lớn lợi dụng để đánh cắp dữ liệu trái phép, sau đó bị họ dàn dựng một vụ tai nạn để diệt khẩu. Nhưng may mắn thay, Thẩm Quân đã tìm thấy cô trước khi linh hồn cô tan biến. Bây giờ, cô sống dưới một nhân dạng mới, dùng khả năng của mình để giúp những người cùng cảnh ngộ.

Vậy kế hoạch là gì? Trình Tiêu hỏi, anh bắt đầu cảm thấy sự tin tưởng dành cho nhóm cộng sự kỳ lạ này.

Lâm Yên nở một nụ cười ranh mãnh, đôi mắt sáng rực lên dưới ánh đèn điện. Ngày mai, tôi sẽ hack vào hệ thống nhân sự của công ty vệ sinh đang thầu cho bệnh viện. Cậu sẽ có một lý lịch hoàn hảo để bước vào đó mà không bị nghi ngờ. Nhiệm vụ của cậu là tìm ra chiếc điện thoại đó và mang nó về đây. Chỉ cần tôi chạm vào nó, mọi thứ mà bác sĩ Vương Duy cố gắng che giấu sẽ bị phơi bày trước ánh sáng.

Lâm Yên cầm lấy một chiếc thẻ nhân viên trắng, đặt nó lên bàn tay mình. Chỉ sau một cái chớp mắt, chiếc thẻ trống không đã hiện lên ảnh của Trình Tiêu cùng con dấu đỏ chói của Bệnh viện Đệ Nhất. Cô ném chiếc thẻ về phía anh, giọng đầy thách thức rằng chào mừng đến với địa ngục trần gian, mong là cậu không bị mấy cái xác trong nhà xác làm cho khiếp sợ.

Trình Tiêu cầm lấy chiếc thẻ, cảm nhận được hơi lạnh từ khả năng ngoại cảm của Lâm Yên vẫn còn vương lại trên đó. Anh nhìn Thẩm Quân và Lâm Yên, nhận ra rằng dù mỗi người đến đây với một mục đích khác nhau, nhưng họ đều đang đứng chung trên một chiến tuyến chống lại sự bất công của cả hai giới âm dương.

Sáng mai đúng sáu giờ, có mặt tại cổng sau bệnh viện, Thẩm Quân ra lệnh, giọng ông vang vọng khắp gian phòng. Cuộc tuyển dụng kết thúc, giờ là lúc bắt đầu cuộc đi săn.

Trình Tiêu gật đầu, anh quay lưng bước ra khỏi văn phòng. Phía sau anh, tiếng gõ phím của Lâm Yên lại vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dài của linh hồn Giai Giai đang ẩn hiện đâu đó trong góc tối, báo hiệu một đêm không bình lặng sắp bắt đầu.