Trước khi Trình Tiêu kịp bước ra khỏi cánh cửa gỗ nặng nề của văn phòng, giọng nói của Thẩm Quân đột ngột vang lên, trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực khiến đôi chân anh khựng lại như bị đóng đinh xuống sàn.
"Dừng lại đã, nhân viên mới. Cậu cần phải ghi nhớ một điều cốt tử nếu muốn giữ được mạng sống ở nơi này."
Trình Tiêu quay người lại, thấy Thẩm Quân đang đứng bên cửa sổ, ánh trăng xanh xao tạt qua khe rèm in lên khuôn mặt ông những mảng sáng tối lạnh lẽo. Thẩm Quân cầm một cuốn sổ da cũ kỹ, lật qua vài trang rồi ngước nhìn Trình Tiêu bằng ánh mắt không một chút gợn sóng.
"Nội quy duy nhất và quan trọng nhất của Thiên Nhãn Nhân Gian là: Chúng ta không cứu người sống, chỉ giải oan cho người chết. Bất kể cậu thấy chuyện gì bất công đang xảy ra trước mắt với người đang thở, cậu tuyệt đối không được can thiệp bằng sức mạnh tâm linh."
Trình Tiêu nhíu mày, sự bất bình hiện rõ trên gương mặt. Anh bước lên một bước, giọng nói run run vì không cam tâm: "Tại sao? Nếu tôi thấy bác sĩ Vương Duy đang chuẩn bị hại một người khác, chẳng lẽ tôi cứ đứng nhìn sao? Ông nói chúng ta thực thi công lý, nhưng công lý kiểu gì mà lại để mặc người sống chết dần chết mòn?"
Thẩm Quân khẽ thở dài, ông bước lại gần Trình Tiêu, chiếc ô cán gỗ gõ nhẹ xuống sàn nhà phát ra những tiếng "cộp, cộp" khô khốc.
"Đó là quy luật của nhân gian, Trình Tiêu. Người sống có pháp luật của người sống, có nghiệp báo của người sống. Nếu cậu dùng đôi mắt này để thay đổi sinh mệnh của một kẻ chưa đến số phải chết, cậu sẽ làm đảo lộn trật tự của luân hồi. Lúc đó, kẻ phải gánh chịu sự trừng phạt của thiên đạo không ai khác chính là cậu."
Lâm Yên lúc này cũng dừng gõ phím, cô xoay ghế lại, nhìn Trình Tiêu với vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. Cô bồi thêm một câu bằng giọng đều đều: "Ông chủ nói đúng đấy. Tôi từng thấy một kẻ có khả năng giống cậu cố ngăn một vụ tai nạn giao thông. Anh ta cứu được người đó, nhưng một tuần sau, chính anh ta bị thối rữa linh hồn mà chết. Đừng để lòng thương hại nhất thời làm mù quáng, chúng ta chỉ đòi lại công bằng cho những tiếng nói đã bị tước đoạt."
Trình Tiêu siết chặt nắm tay, cảm giác bất lực len lỏi vào tâm trí. Anh nhìn linh hồn Tào Giai Giai đang đứng ở góc phòng, khuôn mặt cô vẫn đầy những vết máu khô khốc. Anh hiểu rằng nếu anh cứu người sống, anh sẽ trở thành một phần của sự hỗn loạn, nhưng nếu anh chỉ đứng nhìn, trái tim anh sẽ sớm hóa đá.
Thẩm Quân đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai Trình Tiêu, ánh mắt ông sâu thẳm như đại dương đêm. "Nhiệm vụ của cậu là đưa sự thật ra ánh sáng. Khi sự thật được phơi bày, pháp luật trần gian sẽ tự khắc trừng phạt kẻ ác. Đó mới là cách cứu người sống bền vững nhất. Hãy nhớ kỹ, cậu là thám tử linh hồn, không phải là thần cứu thế."
Trình Tiêu cúi đầu, hít một hơi thật sâu để nén cơn sóng lòng đang trào dâng. Anh trầm giọng trả lời: "Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ làm theo quy tắc."
"Tốt," Thẩm Quân thu tay lại, vẻ lạnh lùng thường ngày trở lại trên gương mặt. "Giờ thì về đi. Ngày mai, khi cậu bước vào bệnh viện đó, cậu sẽ đối mặt với sự tàn nhẫn nhất của con người. Đừng để đôi mắt đánh lừa trái tim, và cũng đừng để trái tim làm hỏng đôi mắt."
Trình Tiêu lẳng lặng gật đầu rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Gió đêm Minh Nguyệt thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh của cõi âm sương khói. Anh đi dưới những tán cây già, bóng dáng lẻ loi hòa vào màn đêm. Anh biết, ngày mai khi mặt trời mọc, anh sẽ không còn là gã giao hàng vô danh nữa, mà là một kẻ đi tìm công lý giữa lằn ranh của sự sống và cái chết.
Phía sau lưng anh, ánh đèn văn phòng Thiên Nhãn Nhân Gian vụt tắt, để lại một khoảng không im lìm, chuẩn bị cho vụ án đầu tiên đầy máu và nước mắt tại Bệnh viện Đệ Nhất.