MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ô Đen Là Chân LýChương 6: VỤ ÁN 1: LIỀU THUỐC ĐẮNG

Dưới Ô Đen Là Chân Lý

Chương 6: VỤ ÁN 1: LIỀU THUỐC ĐẮNG

782 từ · ~4 phút đọc

Sáu giờ sáng, Bệnh viện Đệ Nhất thành phố Sầm Châu hiện ra dưới màn sương mù đặc quánh như một con quái vật bê tông khổng lồ đang ngái ngủ. Trình Tiêu đứng ở góc sân phía sau tòa nhà số 3, nơi mà chỉ bốn ngày trước, y tá Tào Giai Giai đã chọn làm điểm kết thúc cho cuộc đời mình. Trong bộ đồ bảo hộ màu xanh thẫm rộng thùng xình, anh cầm chiếc chổi tre, giả vờ quét những kẽ lá khô nhưng thực chất đôi mắt đang dán chặt vào khoảng không phía dưới ban công tầng mười hai.

Dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh, hiện trường vụ tự tử hiện ra trong mắt Trình Tiêu không phải là một bãi đất trống, mà là một cảnh tượng kinh hoàng mà người thường không thể thấy. Linh hồn của Tào Giai Giai đang lặp đi lặp lại khoảnh khắc cái chết của chính mình. Cứ vài phút một lần, bóng trắng ấy lại rơi từ trên cao xuống, tiếng xương cốt va chạm với nền bê tông phát ra âm thanh "rắc" khô khốc khiến Trình Tiêu rùng mình. Nhưng đáng sợ hơn cả là trạng thái của linh hồn cô: nó không nguyên vẹn.

Mỗi lần va chạm, linh hồn Giai Giai lại vỡ ra thành từng mảnh sương khói mờ ảo trước khi gượng dậy tụ lại thành hình người một cách đau đớn. Cô quỳ rạp dưới đất, đôi bàn tay không còn nguyên vẹn cào cấu vào khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm những lời vô nghĩa nhưng đầy ám ảnh.

"Số 402... không phải adrenaline... bác sĩ Vương bảo tiêm... đơn thuốc đã ký... tại sao lại là Kali Clorua? Tôi không lấy nhầm... tôi đã kiểm tra ba lần..."

Trình Tiêu buông lỏng chiếc chổi, anh bước lại gần vùng không gian u tối đó. Anh biết mình đang vi phạm quy tắc ngầm về việc giữ khoảng cách với linh hồn ở nơi công cộng, nhưng tiếng khóc nấc nghẹn của Giai Giai khiến lòng anh thắt lại. Anh đứng cách cô chỉ vài bước chân, môi mấp máy nói thật nhỏ, đủ để chỉ mình cô nghe thấy.

"Giai Giai, tôi là người của Thiên Nhãn Nhân Gian. Tôi đến để tìm lại công bằng cho cô."

Linh hồn Giai Giai khựng lại. Cái đầu bị vẹo sang một bên của cô chậm chạp quay về phía Trình Tiêu. Một con mắt của cô đã biến mất, chỉ còn lại một hốc tối sâu hoắm chảy ra chất lỏng đen ngòm. Cô nhìn anh bằng con mắt còn lại tràn đầy sự điên dại và cầu khẩn.

"Anh... anh thấy tôi sao? Cứu tôi... họ nói tôi giết người. Bệnh nhân ở phòng 402 chết rồi, gia đình họ chửi rủa tôi. Nhưng đơn thuốc... bác sĩ Vương đã cầm đơn thuốc đi rồi. Anh ấy nói sẽ giúp tôi, nhưng sau đó cảnh sát lại đến... họ nói chữ ký trên đơn thuốc giết người đó là của tôi."

Giai Giai đột ngột lao về phía Trình Tiêu, hơi lạnh từ linh hồn cô khiến lớp áo bảo hộ của anh đóng một tầng sương mỏng. Cô bấu chặt lấy cánh tay anh, sức mạnh của nỗi uất hận khiến anh cảm thấy đau nhức tận xương tủy.

"Tìm chiếc điện thoại... tôi đã chụp lại bản gốc đơn thuốc... trước khi anh ta đổi nó. Trong kho oxy... tầng mười hai... cứu tôi..."

Đúng lúc đó, tiếng còi xe cấp cứu vang lên chói tai từ phía cổng chính, cắt ngang bầu không khí u linh. Một nhóm nhân viên bảo vệ đi ngang qua, Trình Tiêu lập tức cúi đầu, vung chổi quét thật mạnh để che giấu sự bất thường. Khi anh ngẩng lên, linh hồn Giai Giai đã tan biến vào làn sương, chỉ còn lại tiếng thì thầm "phòng 402" văng vẳng bên tai.

Trình Tiêu hít một hơi sâu, luồng khí lạnh của bệnh viện làm phổi anh đau rát. Anh biết nhiệm vụ đầu tiên của mình không chỉ là tìm điện thoại, mà là phải giải mã được lời lẩm nhảm về "Kali Clorua" và "Adrenaline". Trong ngành y, việc nhầm lẫn giữa hai loại thuốc này là một tội ác chết người, và bác sĩ Vương Duy – kẻ đang được ca tụng là thiên tài của bệnh viện – chắc chắn không đơn giản là nhầm lẫn.

Anh xách xô nước, lẳng lặng bước về phía thang máy nhân viên. Tầng mười hai đang đợi anh, và ở đó, sự thật đang bị che phủ bởi lớp áo blouse trắng tinh khôi nhưng đầy dối trá.