MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ô Đen Là Chân LýChương 7

Dưới Ô Đen Là Chân Lý

Chương 7

896 từ · ~5 phút đọc

Trình Tiêu cởi bỏ bộ đồ bảo hộ công nhân vệ sinh, thay vào đó là một chiếc áo sơ mi đơn giản và chiếc quần sẫm màu đã cũ. Anh ngồi bệt xuống dãy ghế băng dài ở sảnh chờ khoa Hồi sức tích cực tầng mười hai, đôi mắt hơi đỏ vì thiếu ngủ và mái tóc rối bù khiến anh trông không khác gì những thân nhân bệnh nhân đang kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Đây là khu vực nhạy cảm nhất của bệnh viện, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một tiếng bíp dài của máy đo nhịp tim.

Lâm Yên đã hack vào hệ thống để Trình Tiêu có thể ngồi đây với tư cách là người nhà của bệnh nhân nằm ở phòng 405. Anh cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau, nhưng đôi tai thì căng ra hết mức để bắt lấy mọi cuộc đối thoại xung quanh.

Phía cuối hành lang, bác sĩ Vương Duy xuất hiện. Ông ta đang đi cùng một thực tập sinh trẻ tuổi. Vương Duy vẫn giữ vẻ ngoài hoàn hảo, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt đầy sự thấu cảm khi bước ngang qua những người đang khóc lóc. Trình Tiêu đứng dậy, anh giả vờ lảo đảo rồi va nhẹ vào người Vương Duy, khiến tập hồ sơ trên tay vị bác sĩ hơi lệch đi.

"Tôi xin lỗi, bác sĩ... tôi thực sự quá mệt mỏi," Trình Tiêu nói giọng khản đặc, đôi mắt anh lén nhìn vào bảng tên trên ngực ông ta.

Vương Duy không hề tỏ ra khó chịu, ông ta đưa tay giữ lấy vai Trình Tiêu, giọng nói trầm ấm đầy an ủi: "Tôi hiểu, người nhà bệnh nhân phòng 405 đúng không? Người thân của anh đang ổn định dần, đừng quá lo lắng. Hãy nghỉ ngơi đi, nếu không anh sẽ gục ngã trước khi họ tỉnh lại đấy."

Sự tử tế của ông ta hoàn mỹ đến mức khiến Trình Tiêu cảm thấy ghê tởm. Anh vội vã gật đầu cảm ơn rồi ngồi xuống, chờ ông ta đi khuất mới lân la lại gần một người phụ nữ trạc tuổi trung niên đang ngồi thẫn thờ ở phòng chờ. Đó là vợ của bệnh nhân quá cố ở phòng 402 - người đã chết vì sự cố sốc thuốc của Tào Giai Giai.

"Chị cũng đang chờ bác sĩ Vương sao?" Trình Tiêu khẽ hỏi, đưa cho người phụ nữ một chai nước khoáng.

Người phụ nữ ngước nhìn anh, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều. Bà cầm chai nước, giọng run rẩy: "Không, tôi đến để lấy nốt di vật của chồng. May mà có bác sĩ Vương, ông ấy là người tốt. Ông ấy nói y tá Giai Giai bị trầm cảm nên mới làm việc cẩu thả như vậy. Ông ấy còn hứa sẽ giúp gia đình tôi đòi lại công bằng từ bệnh viện."

Trình Tiêu nén một tiếng thở dài, anh hạ thấp giọng: "Chị có nghe ai nói gì về đơn thuốc hôm đó không? Tôi nghe mấy người ở tầng dưới xì xào là y tá đó bình thường rất cẩn thận mà?"

Người phụ nữ bỗng trở nên kích động, bà siết chặt chai nước: "Cẩn thận cái gì chứ! Bác sĩ Vương đã cho tôi xem bản đơn thuốc gốc, trên đó rõ ràng là Kali Clorua nhưng cô ta lại tiêm trực tiếp vào mạch máu mà không pha loãng. Chính tay bác sĩ Vương đã cố giật lại ống tiêm nhưng không kịp. Cô ta chết là đúng, chết để đền tội cho chồng tôi!"

Trình Tiêu lạnh người. Kali Clorua nếu tiêm trực tiếp vào mạch máu với liều cao sẽ gây ngừng tim ngay lập tức. Giai Giai là một y tá có kinh nghiệm, cô ấy thừa biết quy tắc cơ bản này. Lời nói của người phụ nữ cho thấy Vương Duy đã chuẩn bị một kịch bản quá hoàn hảo, nơi ông ta đóng vai người cứu nhân độ thế còn Giai Giai là kẻ sát nhân tâm thần.

Đúng lúc đó, Trình Tiêu nhìn thấy linh hồn Giai Giai đang đứng ngay sau lưng người phụ nữ. Cô không tấn công, cô chỉ đưa đôi bàn tay trong suốt vươn ra như muốn ôm lấy bà để tạ lỗi, nhưng rồi lại rụt lại vì sợ làm bà khiếp sợ. Cô nhìn Trình Tiêu, đôi môi mấp máy không ngừng: "Dối trá... tất cả là dối trá... anh ta đã đổi đơn thuốc ngay trước mặt tôi..."

"Này anh, anh có sao không?" Người phụ nữ nhìn Trình Tiêu với vẻ nghi ngại khi thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau bà.

Trình Tiêu giật mình, anh gượng cười rồi đứng dậy: "Không có gì, tôi chỉ thấy hơi chóng mặt. Chị bảo trọng."

Anh quay lưng đi, bước thẳng về phía nhà kho oxy ở cuối hành lang. Trình Tiêu hiểu rằng nếu không tìm thấy chiếc điện thoại mà Giai Giai đã giấu, anh sẽ không bao giờ có thể lật tẩy được sự tử tế giả tạo của Vương Duy. Thực tại này quá tàn khốc, người sống tin vào kẻ giết người, còn người oan khuất thì chỉ có thể gào thét trong câm lặng.