Trình Tiêu nép mình sau xe đẩy thuốc, im lặng quan sát khu vực trạm trực của các điều dưỡng. Tại đây, không khí bận rộn thường nhật vẫn diễn ra như thể cái chết của Tào Giai Giai chỉ là một hạt bụi nhỏ vừa được quét sạch khỏi sàn bệnh viện. Hai nữ y tá trẻ, một người tên Mỹ Hạnh, người kia là Linh Chi, đang vừa kiểm tra danh mục vật tư vừa cười đùa về buổi hẹn hò tối nay. Họ từng là những người bạn thân nhất của Giai Giai, thường xuyên cùng cô ăn cơm hộp ở hành lang và chia sẻ những ca trực đêm mệt mỏi.
Trình Tiêu giả vờ làm người nhà bệnh nhân đến hỏi xin thêm nước nóng để tiếp cận họ. Khi anh vừa nhắc đến tên Giai Giai với vẻ bâng quơ, nụ cười trên gương mặt Mỹ Hạnh lập tức vụt tắt, thay vào đó là một sự khó chịu ra mặt.
"Này anh, ở đây chúng tôi không tiếp chuyện về người đã khuất, nhất là người làm ảnh hưởng đến uy tín của khoa," Mỹ Hạnh lạnh lùng nói, tay vẫn thoăn thoắt lật sổ sách.
Linh Chi bên cạnh bĩu môi, hạ thấp giọng nhưng đủ để Trình Tiêu nghe thấy: "Thân thiết gì đâu anh ơi. Lúc trước thấy cô ta hiền lành thì chơi cùng, ai ngờ tâm lý bất ổn đến thế. Bác sĩ Vương đã tận tình hướng dẫn như vậy mà còn làm sai, rồi lại chọn cách nhảy lầu ngay tại đây để ám chúng tôi. Anh xem, mấy hôm nay ca trực đêm ai cũng sợ xanh mặt, chẳng ai muốn bước vào phòng trực của cô ta nữa."
Trình Tiêu nhìn sang bên cạnh, linh hồn Giai Giai đang đứng đó. Cô run rẩy, đôi bàn tay nhợt nhạt cố bám vào cạnh bàn trực, nơi vẫn còn dán một tấm hình chụp chung của ba người trong chuyến du lịch năm ngoái. Giai Giai muốn thốt lên điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng rên rỉ u uất phát ra. Cô nhìn Mỹ Hạnh, người mà cô từng cho vay tiền khi gia đình gặp khó khăn, giờ đây lại là kẻ phủi sạch mọi ơn nghĩa chỉ để giữ lấy sự yên ổn trong công việc.
"Nhưng tôi nghe nói cô ấy luôn kiểm tra đơn thuốc rất kỹ mà?" Trình Tiêu cố gặng hỏi thêm một câu.
Linh Chi liếc nhìn xung quanh rồi tiến sát lại gần Trình Tiêu, giọng nói đầy vẻ bí hiểm: "Kỹ hay không thì đơn thuốc có chữ ký của cô ta vẫn rành rành ra đó. Bác sĩ Vương đã nói với lãnh đạo rồi, cô ta có dấu hiệu trầm cảm nhẹ từ tháng trước. Chúng tôi cũng đã xác nhận điều đó với cảnh sát để vụ việc sớm khép lại. Anh cũng đừng tò mò nữa, lo cho người nhà của anh đi."
Trình Tiêu cảm nhận được một luồng âm khí bùng phát từ Giai Giai. Cô không còn khóc nữa, khuôn mặt biến dạng vì uất hận. Sự thật không phải cô bị trầm cảm, mà chính những người bạn này đã cùng nhau ký vào bản tường trình giả mạo để bảo vệ vị trí của mình và lấy lòng Vương Duy. Sự im lặng của họ đã biến thành nhát dao cuối cùng đâm vào linh hồn cô.
"Thì ra là vậy," Trình Tiêu nói, giọng anh trở nên đanh lại. "Mọi người đều chọn cách sống thật an toàn, đúng không?"
Anh quay người bước đi, không buồn nhìn lại những gương mặt đang biến sắc vì câu nói của mình. Trong lòng anh dấy lên một sự khinh bỉ tột độ đối với những kẻ đang sống. Họ không chỉ sát hại danh dự của một người đã chết, mà còn tự tay bóp chết lương tâm của chính mình.
Ở cuối hành lang, Thẩm Quân xuất hiện như một bóng ma giữa ban ngày, ông tựa lưng vào tường, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu qua lớp kính phòng bệnh. Ông không nói gì, nhưng Trình Tiêu hiểu cái nhìn đó: Đây chính là hiện thực trần trụi mà anh phải đối mặt. Không có phép màu nào ở đây, chỉ có sự tàn nhẫn của con người đối với con người.
"Tìm thấy điện thoại chưa?" Thẩm Quân hỏi khi Trình Tiêu bước qua.
"Tôi sẽ tìm thấy," Trình Tiêu nghiến răng, "vì tôi không thể để cô ấy tan biến trong sự bội bạc của những kẻ này."