Trình Tiêu trở về văn phòng Thiên Nhãn Nhân Gian khi trời đã sập tối, gương mặt anh bết bát mồ hôi và bụi bẩn từ kho oxy của bệnh viện. Anh đặt chiếc túi nilon lên bàn, bên trong là một vật thể méo mó, nứt toác, bám đầy vôi vữa. Đó là chiếc điện thoại của Tào Giai Giai, thứ mà cô đã dùng hết chút sức tàn cuối cùng để giấu đi trước khi bị dồn đến đường cùng.
Lâm Yên đang ngồi bó chân trên ghế, vừa nhìn thấy chiếc điện thoại, đôi mắt cô lập tức sáng lên như một con mèo hoang thấy mồi. Cô không nói nửa lời, chộp lấy vật thể ấy rồi trải một tấm lụa đen lên mặt bàn làm việc. Thẩm Quân cũng lặng lẽ bước đến, tay cầm chiếc ô cán gỗ, đứng quan sát trong im lặng.
"Nát đến mức này thì phần cứng gần như vô dụng," Lâm Yên lẩm bẩm, những ngón tay cô bắt đầu lướt nhẹ trên mặt kính vỡ vụn của chiếc điện thoại. "Nhưng ký ức của linh kiện điện tử thì vẫn còn đó. Trình Tiêu, giữ chặt lấy cạnh bàn, rung động từ vật này sẽ không dễ chịu đâu."
Lâm Yên nhắm mắt lại, đôi bàn tay cô bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng xám bạc mờ ảo. Không gian trong văn phòng bỗng chốc rung chuyển nhẹ, tiếng o o từ các thiết bị điện tử vang lên chói tai. Trình Tiêu cảm thấy một luồng điện tích lan tỏa trong không khí, khiến tóc gáy anh dựng đứng. Trong tâm thức của anh, những hình ảnh chớp nhoáng bắt đầu hiện về: tiếng cãi vã trong phòng trực, gương mặt hung ác của Vương Duy dưới ánh đèn LED, và tiếng nấc nghẹn của Giai Giai khi cô cố bấm nút chụp ảnh đơn thuốc.
"Thấy rồi!" Lâm Yên rít lên qua kẽ răng. "Kẻ nào đó đã dùng nam châm cực mạnh để xóa dữ liệu vật lý sau khi cô ấy chết, nhưng hắn không biết rằng mỗi file bị xóa đều để lại một 'hồn ma' dữ liệu trong bộ nhớ đệm."
Trên màn hình laptop của Lâm Yên, những dòng mã code chạy dọc với tốc độ chóng mặt. Đột nhiên, một hình ảnh nhòe nhoẹt bắt đầu hiện ra, rồi dần dần sắc nét dưới sự điều khiển của cô. Đó là ảnh chụp một tờ đơn thuốc đặt trên mặt bàn đá.
"Trình Tiêu, nhìn đi," Thẩm Quân trầm giọng nói.
Trong ảnh, tại mục thuốc chỉ định cho bệnh nhân phòng 402, rõ ràng ghi hàng chữ: Adrenaline 1mg/1ml. Phía dưới là chữ ký bay bướm của Vương Duy. Tuy nhiên, ở một góc tấm ảnh, một bàn tay đeo găng y tế đang cầm một lọ thuốc khác chuẩn bị đặt vào khay thuốc của Giai Giai. Dù tấm ảnh hơi mờ vì rung động, nhưng nhãn dán trên lọ thuốc đó hiện rõ dòng chữ: Potassium Chloride (Kali Clorua) đậm đặc.
"Chết tiệt," Trình Tiêu nghiến răng, "Hắn đã kê đơn đúng trên giấy tờ để lừa cô ấy, nhưng lại cố tình chuẩn bị sẵn lọ Kali Clorua để cô ấy tiêm nhầm. Sau khi bệnh nhân chết, hắn mới tráo tờ đơn thuốc thật bằng một tờ đơn thuốc giả ghi Kali Clorua rồi ép cô ấy đã ký nhầm vào đó."
Lâm Yên gõ một phím cuối cùng, hình ảnh được phóng đại lên mức tối đa, hé lộ một chi tiết đắt giá: trên tờ đơn thuốc gốc có dính một vết máu nhỏ từ ngón tay bị đứt của Giai Giai – thứ mà tờ đơn thuốc giả sau này không thể có.
"Đây là bằng chứng đanh thép nhất," Lâm Yên thở hắt ra, gương mặt cô tái nhợt vì kiệt sức sau khi sử dụng ngoại cảm. "Bác sĩ Vương Duy không chỉ giết bệnh nhân, hắn còn là một kẻ dàn dựng thiên tài."
Linh hồn Giai Giai lúc này hiện ra bên cạnh họ. Nhìn thấy tấm ảnh trên màn hình, cô không còn gào thét nữa. Những mảng linh hồn vỡ vụn của cô bắt đầu tụ lại, trở nên ổn định hơn. Cô nhìn Trình Tiêu với ánh mắt chứa chan lòng biết ơn.
Thẩm Quân thu viên hồn châu xám xịt từ túi áo ra, nó bỗng chốc lóe lên tia sáng đỏ rực. Ông nhìn về phía Trình Tiêu, giọng nói mang theo sự lạnh lùng của một vị phán quan: "Bằng chứng đã có. Đêm nay là buổi tiệc mừng Vương Duy nhận chức Trưởng khoa. Có lẽ chúng ta nên gửi cho hắn một món quà bất ngờ."
Trình Tiêu siết chặt chiếc điện thoại nát trong tay. Anh không còn cảm thấy sợ hãi trước những linh hồn nữa. Sự căm phẫn đối với kẻ ác đang sống đã lấn át tất cả.
"Tôi sẽ đưa cô ấy đến đó," Trình Tiêu nói, giọng anh đanh thép như thép nguội. "Để cô ấy tận mắt nhìn thấy kẻ thủ ác phải quỳ xuống trước sự thật."