Khách sạn Thiên Hải tối nay rực rỡ ánh đèn pha lê, tiếng nhạc cổ điển du dương hòa cùng tiếng lanh lảnh của những ly rượu vang chạm nhau. Trong hội trường lớn, bác sĩ Vương Duy diện bộ vest thủ công đắt tiền, đứng ở trung tâm vòng vây của những lời tán dương. Ông ta vừa được bổ nhiệm làm Trưởng khoa Hồi sức tích cực trẻ tuổi nhất lịch sử bệnh viện. Những người đồng nghiệp từng quay lưng với Giai Giai giờ đây đều vây quanh ông ta, nịnh nọt và tung hô vị "ân nhân" đã giúp khoa vượt qua cơn bão dư luận.
Trình Tiêu đứng ở góc tối của ban công, chiếc áo khoác đen rộng thùng xình che đi bộ đồ bảo hộ bên trong. Anh không nhìn vào đám đông hào nhoáng, mà nhìn vào linh hồn Tào Giai Giai đang đứng sát cạnh mình. Đêm nay, nhờ sức mạnh từ viên hồn châu của Thẩm Quân, hình hài cô không còn vỡ vụn mà hiện rõ mồn một với bộ váy y tá đẫm máu. Đôi mắt cô không còn sự cầu xin, chỉ còn một ngọn lửa uất hận cháy âm ỉ.
"Đến lúc rồi," Trình Tiêu thì thầm, tay anh chạm vào màn hình máy chiếu của khách sạn thông qua thiết bị điều khiển từ xa mà Lâm Yên đã cài đặt sẵn.
Đèn trong hội trường bỗng nhiên vụt tắt. Tiếng nhạc dừng lại đột ngột, thay vào đó là một âm thanh rè rè chói tai từ hệ thống loa. Trên màn hình lớn phía sau sân khấu, nơi vốn dĩ định chiếu đoạn phim về sự nghiệp của Vương Duy, hình ảnh chiếc điện thoại nát và tấm ảnh đơn thuốc gốc có vết máu của Giai Giai hiện lên rõ nét. Đám đông bắt đầu xôn xao, những tiếng xì xào vang lên khắp nơi.
Gương mặt Vương Duy biến sắc, ông ta lắp bắp ra lệnh cho nhân viên kỹ thuật tắt màn hình. Nhưng ngay lúc đó, một luồng không khí lạnh buốt tràn vào phòng, làm tất cả những ly rượu trên bàn đồng loạt rạn vỡ. Ánh đèn chùm phía trên đầu Vương Duy bắt đầu đung đưa dữ dội.
"Vương... Duy..."
Tiếng gọi thều thào nhưng vang vọng khắp không gian, như thể nó phát ra từ chính những bức tường. Vương Duy lùi lại, đôi mắt ông ta trợn trừng khi thấy từ dưới làn khói mờ ảo của đá khô trên sân khấu, một bóng trắng đẫm máu dần dần trồi lên. Tào Giai Giai hiện hình ngay trước mặt ông ta, chỉ cách vài bước chân. Người thường chỉ thấy một làn sương mù hình người lạnh lẽo, nhưng đối với kẻ có tật giật mình như Vương Duy, ông ta nhìn thấy rõ từng thớ thịt bị dập nát và con mắt mất hút của cô y tá quá cố.
"Mày... mày đã chết rồi! Đồ điên, cút đi!" Vương Duy hét lên trong hoảng loạn, ông ta ngã khụy xuống sàn, đôi tay quờ quạng tìm điểm tựa nhưng chỉ chạm phải không khí buốt giá.
Giai Giai không lao vào bóp cổ ông ta. Cô chỉ lặng lẽ đưa tay ra, chỉ vào tấm ảnh đơn thuốc trên màn hình, rồi chỉ vào bảng tên "Trưởng khoa" trên ngực ông ta. Giọng cô vang lên bên tai ông ta, rung động đến tận tâm can: "Sự nghiệp của anh... xây trên xác của tôi và bệnh nhân phòng 402. Anh ngủ có ngon không, bác sĩ Vương?"
Sự kinh hoàng tột độ khiến Vương Duy mất sạch lý trí. Trước mặt hàng trăm đồng nghiệp và các cổ đông bệnh viện, ông ta bắt đầu gào thét những lời thú tội trong cơn mê sảng: "Là do cô! Nếu cô chịu nhận tội thì đã không phải chết! Tôi chỉ đổi một tờ giấy thôi mà! Tại sao cô lại chụp ảnh lại? Tại sao cô không biến đi cho khuất mắt tôi!"
Cả hội trường im phăng phắc. Những người đồng nghiệp từng giúp ông ta che đậy sự thật giờ đây nhìn ông ta bằng ánh mắt kinh hoàng và ghê tởm. Lâm Yên từ một góc phòng đã ghi hình lại toàn bộ cảnh tượng này và phát trực tiếp lên diễn đàn y khoa lớn nhất thành phố.
Thẩm Quân xuất hiện từ phía sau Trình Tiêu, ông đặt tay lên chiếc ô cán gỗ, đôi mắt nhìn xoáy vào kẻ đang bò dưới đất. "Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Pháp luật trần gian sẽ tiếp quản phần còn lại của hắn."
Linh hồn Giai Giai quay lại nhìn Trình Tiêu, vết máu trên mặt cô dường như nhạt bớt. Cô mỉm cười, một nụ cười thanh thản đầu tiên kể từ khi cái chết ập đến. Ánh sáng trắng bắt đầu bao phủ lấy cô, báo hiệu giây phút siêu thoát đã đến.
Trình Tiêu đứng lặng yên nhìn cảnh sát ập vào hội trường áp giải Vương Duy đi. Anh cảm thấy một luồng hơi ấm lạ thường lan tỏa từ đôi mắt của mình – cơn đau nhức thường trực bấy lâu nay bỗng chốc biến mất. Công lý đã được thực thi, nhưng nỗi buồn về một kiếp người trẻ tuổi bị vùi dập vẫn còn đọng lại đâu đó trong gió đêm Sầm Châu.