MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Thân Ác MaChương 1

Dưới Thân Ác Ma

Chương 1

752 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Nhược An vừa mở mắt đã thấy mình đứng trong một con hẻm nhỏ ẩm thấp, mùi nước mưa hòa lẫn với mùi rỉ sét của những dãy nhà trọ cũ nát khiến cô hơi choáng váng. Trong tay cô là một xấp tiền mặt dày cộm, còn đối diện là một người đàn ông đang đứng lặng im trong bóng tối.

Một luồng ký ức lạ lẫm xẹt qua đại não. Cô xuyên sách rồi.

Trong nguyên tác, lúc này Thẩm Nhược An đang dùng số tiền này để sỉ nhục Lục Sát Viễn — nam chính đang trong giai đoạn sa cơ lỡ vận. Cô sẽ ném tiền vào mặt anh, mắng anh là "đồ nghèo hèn không xứng xách dép cho tôi", rồi lên chiếc xe sang trọng của gã phú nhị đại đang chờ đầu hẻm.

Thẩm Nhược An run rẩy nhìn người đàn ông trước mặt. Lục Sát Viễn mặc một chiếc áo phông đen đã sờn cũ, đôi ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc, nổi đầy gân xanh nam tính. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, gương mặt anh góc cạnh như tạc, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như thể có thể nhìn thấu tâm can người khác. Dù đang mặc đồ của một công nhân bốc vác, nhưng khí chất áp bức toát ra từ cơ thể cao lớn ấy khiến không khí chung quanh như đông đặc lại.

"Nói xong chưa?" Giọng anh trầm đục, khàn khàn như tiếng kim loại ma sát, mang theo sự kiềm chế đến cực hạn.

Nhược An nhìn dọc theo đôi chân dài thẳng tắp lên đến vùng bụng săn chắc ẩn sau lớp áo mỏng thấm đẫm mồ hôi. Cô chợt nhớ đến miêu tả trong truyện về "thể lực kinh người" của vị tổng tài này sau khi hắc hóa. Tim cô đập loạn nhịp, không phải vì yêu, mà vì sợ. Với cái thân hình vạm vỡ như dã thú kia, nếu sau này anh ta trả thù, cô chắc chắn sẽ không còn mẩu xương nào.

"Em... em..." Nhược An lắp bắp, đôi mắt ướt át vì sợ hãi trông như một chú thỏ nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Lục Sát Viễn bước tới một bước, bóng hình to lớn của anh hoàn toàn bao trùm lấy cô. Mùi vị mồ hôi đàn ông nồng đậm cùng hơi nóng từ cơ thể anh tỏa ra khiến Nhược An bủn rủn chân tay. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da cổ nhạy cảm: "Thẩm Nhược An, em khinh tôi nghèo, khinh tôi không cho em được vinh hoa phú quý, nên muốn cút theo thằng đó?"

Bàn tay to lớn, thô ráp của anh bất chợt nắm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Nhược An va sầm vào lồng ngực cứng như sắt đá, cả người cô run lên bần bật.

"Tôi... tôi không có!" Nhược An vội vàng thốt lên, bàn tay nhỏ bé vô thức bấu chặt vào cánh tay lực lưỡng của anh. "Số tiền này... là em thấy anh làm việc vất vả quá, muốn đưa anh đi mua đồ ăn ngon... thật đó!"

Ánh mắt Lục Sát Viễn tối sầm lại, sự chiếm hữu và dục vọng điên cuồng thoáng qua trong đáy mắt. Anh nhìn xuống bờ môi đỏ mọng đang run rẩy của cô, bàn tay ở eo siết chặt thêm như muốn khảm cô vào máu thịt mình.

"Mua đồ ăn ngon?" Anh cười gằn, giọng nói thấp xuống đầy nguy hiểm. "An An, em có biết ánh mắt lúc này của em trông giống như đang mời gọi tôi 'ăn' em không?"

Nhược An hoảng hốt định lùi lại, nhưng sự chênh lệch hình thể quá lớn khiến cô hoàn toàn bị khống chế trong vòng tay anh. Cô cảm nhận được sự cứng rắn của những khối cơ bắp và cả sự biến đổi đầy nam tính phía dưới của người đàn ông này.

Lục Sát Viễn không để cô trốn thoát, anh dùng bàn tay còn lại bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình: "Nếu đã muốn tốt với tôi như vậy, thì đêm nay đừng đi nữa. Ở lại đây, dùng cơ thể của em mà 'bồi bổ' cho tôi."

Lời nói trắng trợn khiến Nhược An đỏ bừng mặt, cô định chuồn lẹ nhưng dường như con dã thú này đã đánh hơi thấy con mồi, hoàn toàn không có ý định buông tha.