MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Thân Ác MaChương 2

Dưới Thân Ác Ma

Chương 2

856 từ · ~5 phút đọc

Lục Sát Viễn không đợi cô kịp phản ứng, bàn tay hộ pháp của anh siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Nhược An, kéo xềnh xệch cô về phía dãy phòng trọ lụp xụp phía cuối hẻm. Đôi giày cao gót của cô lộc cộc trên nền xi măng gồ ghề, Nhược An loạng choạng, cả cơ thể nhỏ bé gần như bị nhấc bổng bởi sức mạnh áp đảo của người đàn ông trước mặt.

“Lục… Lục Sát Viễn, anh buông em ra! Đau quá!” cô thút thít, giọng nói mềm mại mang theo chút nức nở.

Anh không đáp lời, khuôn mặt nghiêng góc cạnh dưới ánh đèn vàng vọt càng thêm lạnh lùng và đáng sợ. "Cạch" một tiếng, cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy ra rồi đóng sầm lại ngay khi hai người vừa bước vào.

Căn phòng trọ chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, không gian chật hẹp đến mức hơi thở của hai người dường như quyện chặt lấy nhau. Trong phòng không có điều hòa, cái nóng hầm hập của mùa hè khiến không khí đặc quánh. Lục Sát Viễn thô bạo đẩy cô ngã nhào xuống chiếc giường đơn trải chiếu trúc ọp ẹp.

Nhược An kinh hoàng chống tay lùi lại, nhưng ngay lập tức, bóng đen to lớn của anh đổ ập xuống. Lục Sát Viễn quỳ một gối lên giường, hai tay chống hai bên mạn sườn cô, giam cầm cô hoàn toàn trong không gian nhỏ bé của mình. Chiếc áo phông đen ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào những khối cơ ngực và cơ bụng cuồn cuộn, tỏa ra mùi vị nam tính nồng nhiệt khiến đầu óc Nhược An trở nên mụ mẫm.

“Chẳng phải em nói muốn dùng tiền bồi bổ cho tôi sao?” Anh cúi thấp đầu, chóp mũi chạm sát vào mũi cô, ánh mắt sâu hoắm như muốn nuốt chửng con mồi. “Thứ tôi cần không phải là những tờ giấy bạc dơ bẩn đó. Tôi cần em.”

“Em… em sai rồi, Sát Viễn… em không đi với gã đó nữa, anh bình tĩnh chút đi.” Nhược An run rẩy đưa đôi bàn tay nhỏ bé áp lên lồng ngực nóng như lửa của anh, định đẩy anh ra nhưng cảm giác chạm vào khối cơ cứng như đá ấy chỉ khiến lòng bàn tay cô thêm tê dại.

Lục Sát Viễn cười gằn, giọng nói khàn đặc đầy tính dục: “Muộn rồi. Sự kiên nhẫn của tôi đã bị em bào mòn sạch sẽ kể từ khi em bước lên chiếc xe đó vào ngày hôm qua.”

Bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sạn do lao động nặng nhọc của anh bất ngờ luồn vào sau gáy cô, thô bạo ép cô phải ngẩng cao đầu. Nụ hôn của anh giáng xuống như một cơn bão tố, không có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm hữu và trừng phạt. Anh càn quét khoang miệng cô, mút lấy đầu lưỡi mềm mại đến mức khiến Nhược An cảm thấy đau rát, hơi thở của cả hai hòa quyện, nóng rực và gấp gáp.

“Ưm…” Nhược An khó thở, hai tay quơ quào vô lực trên vai anh.

Lục Sát Viễn không dừng lại, bàn tay còn lại bắt đầu thám hiểm xuống phía dưới. Chiếc váy lụa mỏng manh của cô chẳng thể ngăn cản được sự tấn công mãnh liệt. Khi lòng bàn tay nóng hổi của anh chạm vào làn da đùi mịn màng, Nhược An rùng mình, một luồng điện xẹt qua xương sống khiến cô mềm nhũn.

Anh dứt khỏi nụ hôn, để lại một sợi chỉ bạc ám muội, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào đôi môi sưng đỏ và khuôn mặt đẫm lệ của cô. “Khóc cái gì? Đây chẳng phải là thứ em luôn dùng để trêu chọc tôi sao? Một tiểu thư cao quý như em, nhìn thấy cơ thể này của tôi cũng sẽ cảm thấy hưng phấn đúng không?”

Dứt lời, anh đứng dậy, một tay dứt khoát xé toạc chiếc áo phông đang mặc trên người, để lộ hoàn toàn thân hình vạm vỡ, vai rộng eo thon với những đường nét cơ bắp hoàn hảo mà bất cứ vận động viên thể hình nào cũng phải ghen tị. Sự chênh lệch hình thể giữa một người đàn ông cao gần mét chín, cơ bắp cuồn cuộn và một cô gái nhỏ nhắn, trắng trẻo khiến cảnh tượng trở nên cực kỳ kích thích.

Lục Sát Viễn nắm lấy cổ chân cô, kéo mạnh Nhược An về phía mình. “Tối nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là kẻ nghèo hèn nổi giận.”

Nhược An nhìn thấy sự hưng phấn cuồng nhiệt và cả tình yêu cực đoan ẩn giấu trong đôi mắt đỏ ngầu của anh. Cô biết, đêm nay mình không thể trốn thoát được nữa rồi. Căn phòng trọ nhỏ bé rung chuyển theo từng nhịp thở dồn dập, và ngoài kia, cơn mưa rào mùa hạ bắt đầu trút xuống, che lấp đi những tiếng rên rỉ đầy khoái lạc và đau đớn của người thiếu nữ.