Cơn mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng nặng hạt, tiếng nước đập vào mái tôn kêu rầm rập như muốn át đi những thanh âm ám muội bên trong căn phòng chật hẹp. Không khí lúc này không chỉ nóng bởi cái oi nồng của mùa hạ, mà còn bị thiêu đốt bởi sự va chạm da thịt đầy kịch liệt.
Nhược An bị Lục Sát Viễn ép chặt dưới thân, cả người cô như bị nhấn chìm trong biển lửa. Sự thô ráp từ lòng bàn tay anh ma sát lên những vùng da nhạy cảm khiến cô vừa đau đớn vừa run rẩy trong một loại khoái cảm lạ lẫm. Chiếc váy lụa mỏng manh trên người cô giờ đây đã nhăn nhúm, bị đẩy lên cao đến tận eo, để lộ đôi chân trắng ngần đang quấn chặt lấy thắt lưng săn chắc của người đàn ông như một bản năng sinh tồn.
“Sát Viễn… chậm lại… em khó thở…” cô hổn hển cầu xin, đôi mắt phủ một tầng sương mù mông lung.
Lục Sát Viễn không những không chậm lại mà còn cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương anh thảo thanh khiết tỏa ra từ cơ thể Nhược An. Anh cắn mạnh vào xương quai xanh của cô, để lại một dấu vết đỏ thẫm như một lời tuyên bố chủ quyền.
“Khó thở sao?” Giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự hận thù lẫn si mê cực đoan. “Ba năm qua, mỗi khi nhìn thấy em đứng bên cạnh người đàn ông khác, tôi còn cảm thấy khó thở gấp vạn lần thế này. Nhược An, em có bao giờ thật lòng với tôi không? Hay tôi chỉ là một món đồ chơi để em tiêu khiển lúc buồn chán?”
Nhược An nghẹn ngào, cô muốn nói rằng cô không phải là "Thẩm Nhược An" cũ, nhưng trong cơn say dục vọng này, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa. Cô chỉ có thể đưa tay ôm lấy cái gáy đầy mồ hôi của anh, chủ động dâng hiến bờ môi mình như một cách xoa dịu con thú dữ đang bị tổn thương.
Sự chủ động hiếm hoi của cô khiến Lục Sát Viễn khựng lại trong giây lát, rồi ngay sau đó là một đợt tấn công còn mãnh liệt hơn. Anh thoát khỏi lớp quần áo vướng víu cuối cùng, sự to lớn và hung hãn của người đàn ông khiến Nhược An sợ hãi đến mức co rúm người lại.
“Nhìn tôi này,” Lục Sát Viễn ra lệnh, bàn tay anh tách đôi chân cô ra, ép cô phải đối mặt với sự xâm chiếm sắp tới. “Nhìn cho kỹ người đàn ông đang sở hữu em là ai.”
Khi sự kết nối hoàn toàn diễn ra, Nhược An đau đớn thốt lên một tiếng sắc nhọn, móng tay cắm sâu vào vai anh, để lại những vết cào rướm máu. Lục Sát Viễn thở hắt ra một hơi, cơ bắp toàn thân căng cứng như dây đàn. Anh nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô, trái tim vốn dĩ cứng đá của anh khẽ thắt lại, nhưng dục vọng và sự chiếm hữu đã hoàn toàn chiếm lấy lý trí.
Anh bắt đầu di chuyển, mỗi một nhịp đâm rút đều mang theo sức mạnh nghìn quân, khiến chiếc giường gỗ cũ kỹ phát ra những tiếng "két két" khô khốc. Nhược An như một chiếc thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn sóng dữ, cô chỉ có thể nương tựa vào bờ vai rộng lớn của anh để không bị nhấn chìm.
Trong bóng tối nhem nhuốc của căn phòng trọ, Lục Sát Viễn thì thầm bên tai cô những lời nói vừa như mật ngọt, vừa như độc dược: “Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời bỏ tôi nữa. Dù có xuống địa ngục, tôi cũng sẽ kéo em theo cùng.”
Cơn hoan lạc kéo dài đến tận nửa đêm, khi Nhược An đã hoàn toàn lịm đi vì kiệt sức, Lục Sát Viễn vẫn ôm chặt lấy cô trong vòng tay. Anh vuốt ve mái tóc bết dính mồ hôi của cô, ánh mắt nhìn vào khoảng không đầy thâm trầm. Anh biết, ngày mai khi mặt trời lên, anh sẽ không còn là gã bốc vác nghèo hèn này nữa. Thân phận thực sự của anh, tiền tài của anh, tất cả đã sẵn sàng để xây dựng một chiếc lồng vàng lộng lẫy nhất dành riêng cho cô.