Sự dịu dàng và hối lỗi của Doãn Sát Viễn kéo dài suốt một tháng sau đó. Anh chuyển toàn bộ văn phòng làm việc về biệt thự, không rời Nhược An lấy nửa bước. Anh tự tay chăm sóc từng bữa ăn, dùng những loại thuốc mỡ đắt đỏ nhất để xóa đi những vết sẹo trên người cô. Thậm chí, anh còn để cô tùy ý đánh đập, sỉ nhục mình mà không hề đánh trả.
Thế nhưng, Nhược An biết, tất cả chỉ là sự bù đắp cho một chiếc lồng vàng kiên cố hơn. Sát Viễn vẫn không trả lại điện thoại cho cô, mọi lối ra vào đều có vệ sĩ canh gác 24/7.
"An An, nhìn xem, tôi mua cho em bộ váy này, em mặc thử nhé?" Sát Viễn ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, đôi mắt tràn đầy sự si mê.
Nhược An nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ xinh đẹp nhưng đôi mắt đã mất đi ánh sáng. Cô khẽ mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi khiến trái tim Sát Viễn đập chệch một nhịp.
"Sát Viễn, em muốn đi dạo ở khu vườn phía Tây. Ở đó có hoa linh lan đang nở, em muốn tự tay hái một ít."
Sát Viễn ngẩn người, sau đó vui mừng khôn xiết. Đã bao lâu rồi cô mới chủ động đề nghị một điều gì đó? "Được, chỉ cần em thích, tôi sẽ đưa em đi."
Nhưng Nhược An lắc đầu, giọng nói mềm mại như tơ hồng: "Anh còn cuộc họp lúc 3 giờ mà. Để vú nuôi đi cùng em là được. Anh không tin em sao?"
Nhìn đôi mắt ướt át của cô, lý trí của Sát Viễn hoàn toàn sụp đổ. Anh tự trách mình đã quá đa nghi. Hơn nữa, với tình trạng sức khỏe yếu ớt và cái thai đã lớn, cô làm sao có thể trốn thoát?
"Được, tôi để em đi. Nhưng chỉ một tiếng thôi nhé." Anh hôn lên môi cô, một nụ hôn sâu chứa đựng sự chiếm hữu mãnh liệt.
Nhược An bước ra vườn, vú nuôi câm lặng đi theo sau. Cô thong thả hái hoa, nhưng bàn tay lại bí mật chạm vào một hốc đá ở góc tường phía Tây – nơi cô đã bí mật quan sát và phát hiện ra một lỗ hổng nhỏ dưới chân rào do lũ chó hoang đào từ lâu.
Đây chính là cơ hội duy nhất. Nhược An biết, nếu lần này thất bại, Sát Viễn sẽ thực sự bẻ gãy chân cô.
Cô cố tình làm rơi giỏ hoa xuống hồ nước nhỏ gần đó. Khi bà vú vội vã cúi xuống vớt, Nhược An liền dùng hết sức lực chạy về phía góc tường. Cô bất chấp bùn đất, bất chấp chiếc váy lụa đắt tiền bị xé rách, bò qua lỗ hổng chật hẹp. Cơn đau từ bụng truyền đến khiến cô tái mặt, nhưng khát khao tự do đã lấn át tất cả.
Bên ngoài rào chắn là một con đường mòn dẫn ra vách đá ven biển. Nhược An đã chuẩn bị sẵn: cô không chạy ra đường lớn, nơi vệ sĩ của anh sẽ tìm thấy cô trong vòng 5 phút. Cô chạy về hướng vách đá.
Trên lầu, cuộc họp của Sát Viễn kết thúc sớm. Anh cảm thấy bất an, liền nhìn vào màn hình giám sát khu vườn. Không thấy Nhược An đâu, chỉ thấy bà vú đang hớt hải tìm kiếm.
"NHƯỢC AN!"
Tiếng gầm của Sát Viễn vang dội khắp biệt thự. Anh lao ra ngoài như một cơn lốc.
Khi anh chạy đến vách đá, Nhược An đang đứng ngay mép vực, gió biển thổi tung mái tóc dài và tà váy rách nát của cô. Dưới chân là sóng biển gào thét đập vào ghềnh đá.
"Lùi lại! An An, tôi ra lệnh cho em lùi lại ngay lập tức!" Sát Viễn đứng sững lại, gương mặt tái mét, hơi thở dồn dập vì sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, vị tổng tài này cảm thấy cái chết đang cận kề – không phải của anh, mà là của linh hồn anh.
Nhược An quay lại, nhìn anh bằng nụ cười rạng rỡ nhất mà cô từng có. "Sát Viễn, anh nói anh yêu em, nhưng anh chỉ yêu cảm giác sở hữu em mà thôi. Em thà chết ở đây, còn hơn là quay lại cái giường đó để làm búp bê cho anh trút giận."
"Không... tôi xin em... em còn có con mà!" Sát Viễn bước tới một bước, tay run rẩy đưa ra phía trước. "Tôi sẽ trả tự do cho em, tôi sẽ không nhốt em nữa, chỉ cần em quay lại đây..."
"Muộn rồi." Nhược An lùi thêm một bước, gót chân đã hẫng ngoài không trung. "Doãn Sát Viễn, kiếp này coi như tôi trả nợ cho anh. Đừng tìm em nữa."
Nói rồi, cô gieo mình xuống biển sâu.
"KHÔNGG!!!"
Tiếng hét tuyệt vọng của Sát Viễn bị tiếng sóng biển nuốt chửng. Anh không chút do dự lao theo cô xuống dòng nước dữ, bỏ lại phía sau quyền lực, tiền bạc và tất cả những gì anh từng cho là quan trọng.