MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Thân Ác MaChương 14

Dưới Thân Ác Ma

Chương 14

706 từ · ~4 phút đọc

Những ngày tiếp theo tại biệt thự họ Doãn chìm trong một bầu không khí u uất đến cực điểm. Lâm Tinh Tuyết đã biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của họ, chịu đựng sự trừng phạt tàn khốc hơn cả cái chết. Thế nhưng, kẻ chiến thắng là Doãn Sát Viễn lại không có một chút khoái cảm nào.

Nhược An đã tỉnh lại, nhưng cô không còn khóc, không còn cầu xin, cũng không còn đẩy anh ra mỗi khi anh chạm vào. Cô giống như một con búp bê bằng sứ vô hồn, cứ im lặng nhìn trân trân ra phía cửa sổ, mặc cho Sát Viễn tự tay đút từng thìa cháo, tự tay lau rửa cơ thể cho cô.

Sự im lặng của cô giống như một loại lăng trì chậm rãi, xẻ từng nhát dao vào lòng tự trọng và trái tim của anh.

"An An, ăn thêm một chút thôi, vì con..." Sát Viễn khàn giọng khẩn cầu. Đôi mắt anh trũng sâu vì nhiều đêm không ngủ, bộ vest đắt tiền cũng đã nhăn nhúm, không còn vẻ oai phong thường ngày.

Nhược An vẫn không phản ứng. Cô không nhìn anh lấy một lần. Ánh mắt cô trống rỗng, lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.

Rầm!

Sát Viễn không chịu nổi nữa, anh đặt mạnh bát cháo xuống bàn, xoay vai cô lại, ép cô phải đối diện với mình. "Em nói gì đi! Chửi bới tôi, hận tôi, hay tát tôi cũng được! Đừng im lặng như thế này, làm ơn... An An, làm ơn hãy nhìn tôi một lần thôi!"

Nhược An rốt cuộc cũng chớp mắt. Cô chậm rãi ngước nhìn người đàn ông đang phát điên trước mặt mình. Đôi môi nhợt nhạt khẽ mở, giọng nói khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau:

"Doãn tổng, anh muốn tôi nói gì đây? Nói rằng tôi rất vui vì đứa trẻ vẫn còn sống sau khi cha nó suýt giết chết nó sao?"

Sát Viễn khựng lại, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Anh run rẩy ôm lấy cô vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nóng rực tràn đầy sự hối lỗi: "Tôi sai rồi... tôi thực sự sai rồi. Tôi sẽ bù đắp cho em, cả đời này tôi sẽ làm nô lệ cho em, chỉ xin em đừng dùng ánh mắt này nhìn tôi..."

Bàn tay anh theo bản năng lại bắt đầu không tự chủ được mà luồn vào dưới lớp áo ngủ của cô. Dục vọng chiếm hữu vẫn luôn thường trực trong máu quản, anh muốn cảm nhận sự tồn tại của cô, muốn dùng sự nồng nhiệt của da thịt để lấp đầy khoảng trống kinh hoàng trong lòng.

Nhưng khi bàn tay anh chạm vào làn da mịn màng ấy, Nhược An không hề run rẩy hay phản kháng. Cô nằm im như một xác chết, đôi mắt vẫn nhìn lên trần nhà vô định.

Sự vô cảm của cô khiến dục vọng trong Sát Viễn biến thành nỗi đau đớn tột cùng. Anh dứt khỏi nụ hôn đơn phương, nhìn thấy những vết sẹo cũ và mới chồng chất trên người cô – những dấu vết mà chính anh đã tạo ra. Anh chợt nhận ra, mình đã yêu cô đến mức biến thái, nhưng lại chọn cách tàn độc nhất để giữ cô lại.

"An An, em hận tôi đúng không?" Anh thì thầm, bàn tay to lớn che lấy đôi mắt cô. "Hận tôi đi, hãy hận tôi để thấy mình vẫn còn sống. Đừng đối xử với tôi như một người dưng..."

Đêm đó, Sát Viễn không cưỡng ép cô. Anh chỉ nằm bên cạnh, vòng tay siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, cả đêm không chớp mắt. Anh sợ rằng nếu anh buông tay, cô sẽ tan biến như một làn khói.

Trong bóng tối, Nhược An lặng lẽ rơi một giọt nước mắt. Cô không còn sợ anh, vì lòng cô đã chết. Cô biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Nếu anh dùng tình yêu biến thái để giam cầm cô, cô sẽ dùng sự im lặng để hành hạ anh đến chết đi sống lại.