MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Thân Ác MaChương 13

Dưới Thân Ác Ma

Chương 13

784 từ · ~4 phút đọc

Bên ngoài phòng cấp cứu, Doãn Sát Viễn ngồi bất động như một pho tượng đá. Đôi bàn tay vốn dĩ nắm giữ vận mệnh của hàng ngàn người giờ đây lại run rẩy không kiểm soát, dính đầy những vệt máu đã khô lại. Từng tiếng tít tít của máy móc bên trong như những nhát dao đâm vào lồng ngực anh.

"Doãn tổng... Lâm tiểu thư đã tỉnh, cô ấy muốn gặp anh..." Trợ lý thận trọng tiến lại gần, run sợ báo cáo.

Bốp!

Một cú đấm trời giáng khiến gã trợ lý ngã văng ra sàn. Sát Viễn đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú bị dồn vào đường cùng: "Cút! Bảo cô ta biến ngay lập tức cho tôi!"

Anh không còn tâm trí nào cho Lâm Tinh Tuyết. Trong đầu anh lúc này chỉ hiện lên hình ảnh Nhược An lịm đi dưới vòi nước lạnh, khuôn mặt trắng bệch và tiếng kêu cứu tuyệt vọng dành cho đứa con. Sự ghen tuông ngu ngốc và cơn giận mù quáng đã biến anh thành một con quỷ thật sự. Anh vừa tự tay hủy hoại thứ quý giá nhất của đời mình.

Ba tiếng sau, bác sĩ bước ra, gương mặt đầy mồ hôi: "Chúc mừng Doãn tổng, Thẩm tiểu thư đã qua cơn nguy kịch. Đứa trẻ... thật kỳ tích, nó vẫn còn giữ được, nhưng sức khỏe của tiểu thư cực kỳ yếu. Cô ấy bị sốc tâm lý nặng và có dấu hiệu trầm cảm."

Sát Viễn thở hắt ra một hơi, đôi chân khuỵu xuống. Anh lảo đảo bước vào phòng bệnh. Nhược An nằm đó, mỏng manh như một cánh hoa tàn, đôi môi không còn chút sắc hồng.

Đúng lúc này, gã trợ lý quay lại, đưa cho anh một chiếc máy tính bảng: "Thưa anh, chúng tôi đã khôi phục được đoạn camera bị ẩn. Mặc dù Lâm tiểu thư đã tắt hệ thống chính, nhưng camera hồng ngoại dự phòng của tôi lắp đặt riêng vẫn ghi lại được..."

Sát Viễn nhìn vào màn hình. Đoạn video ghi lại rõ mồn một cảnh Lâm Tinh Tuyết tự tay đổ bát canh nóng lên chân Nhược An, sau đó tự mình uống thuốc độc rồi ngã xuống diễn kịch. Toàn bộ sự thật trần trụi khiến Sát Viễn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh đã vì một người phụ nữ tâm xà đại diện cho "ân tình" mà suýt chút nữa giết chết người phụ nữ mình yêu và đứa con chưa chào đời.

Sát Viễn đứng dậy, sát khí bao trùm cả căn phòng. Anh đi thẳng sang phòng của Lâm Tinh Tuyết. Thấy anh bước vào, cô ta vội vàng trưng ra vẻ mặt yếu ớt: "Sát Viễn... em đau quá, chị Nhược An thật sự quá đáng..."

"Chát!"

Một cái tát nảy lửa khiến Tinh Tuyết ngã văng xuống giường, khóe miệng rướm máu. Anh túm lấy tóc cô ta, lôi xềnh xệch xuống sàn nhà.

"Sát Viễn... anh làm gì vậy? Em là người cứu mạng anh mà!" Cô ta la hét thảm thiết.

"Cứu mạng tôi?" Sát Viễn cười gằn, nụ cười điên dại. "Cô nghĩ tôi chưa điều tra ra sao? Đêm đó kẻ đâm tôi là người của cô thuê, mục đích là để cô diễn kịch cứu người đúng không? Lâm Tinh Tuyết, cô gan lớn lắm, dám dùng cả tôi và Nhược An làm quân cờ."

Anh ghé sát tai cô ta, giọng nói khàn đặc như từ cõi chết trở về: "Cô thích uống độc dược đúng không? Được, tôi sẽ cho cô uống cho đã."

Anh ra lệnh cho thuộc hạ đem vào một khay đầy những lọ thuốc kích dục mạnh nhất cùng chất gây ảo giác. "Ném cô ta vào khu ổ chuột, để cô ta nếm trải cái cảm giác 'được nhiều người phục vụ' là thế nào. Giữ cho cô ta sống, đừng để cô ta chết quá dễ dàng."

Tiếng la hét của Lâm Tinh Tuyết lịm dần khi cô ta bị lôi đi. Sát Viễn quay trở lại phòng của Nhược An. Anh quỳ xuống bên cạnh giường cô, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của người phụ nữ mình yêu, áp lên mặt mình mà bật khóc. Vị tổng tài cao cao tại thượng, lần đầu tiên trong đời biết thế nào là sự sụp đổ hoàn toàn.

"An An... xin lỗi em... xin lỗi em..."

Nhưng khi Nhược An khẽ mở mắt, ánh nhìn của cô dành cho anh không còn sự sợ hãi, không còn sự oán hận, mà chỉ là một khoảng không vắng lặng, vô hồn. Cô đã hoàn toàn đóng chặt trái tim mình lại trước con quỷ này.