Sự xuất hiện của Lâm Tinh Tuyết giống như một gáo dầu dội vào đám lửa chiếm hữu của Doãn Sát Viễn. Những ngày sau đó, cô ta không rời đi mà lấy cớ vết thương bị nhiễm trùng để ở lại biệt thự. Sát Viễn dù lạnh lùng nhưng vì món nợ ân tình năm xưa — khi anh bị đánh trọng thương trên phố và chính cô ta là người đưa anh vào viện — nên đã mặc kệ sự hiện diện của người phụ nữ này.
Nhưng chính sự dung túng đó đã tạo cơ hội cho một cái bẫy chết người.
Buổi chiều, khi Sát Viễn có cuộc họp khẩn, Lâm Tinh Tuyết lẻn vào phòng Nhược An. Lần này, cô ta không dùng bạo lực, mà cầm trên tay một bát canh hạt sen nghi ngút khói, mỉm cười dịu dàng đến đáng sợ.
"Chị Nhược An, anh Sát Viễn nói chị dạo này xanh xao quá, bảo em tự tay nấu bát canh này để chị bồi bổ cho cái thai."
Nhược An nhìn bát canh, trực giác mách bảo có điều chẳng lành. Cô đẩy bát canh ra: "Tôi không đói, cô đem đi đi."
"Chị sợ em bỏ độc sao?" Tinh Tuyết cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ đắc thắng. "Chị nhìn xem, camera trong phòng này đã bị anh Sát Viễn tắt đi để chị được 'nghỉ ngơi'. Nếu bây giờ chị xảy ra chuyện, ai sẽ là người bị nghi ngờ đầu tiên?"
Chưa kịp để Nhược An phản ứng, Tinh Tuyết đột ngột cầm lấy bát canh, đổ thẳng lên đôi chân trần của Nhược An, đồng thời tự uống một ngụm rồi ngã vật xuống đất, bắt đầu nôn mửa và co giật.
Đúng lúc đó, Doãn Sát Viễn trở về. Cảnh tượng trước mắt khiến anh phát điên: Nhược An đang đứng ngây người, đôi chân đỏ ửng vì nước nóng, còn Lâm Tinh Tuyết thì nằm trong vũng canh, gương mặt tím tái vì trúng độc.
"Có chuyện gì?" Sát Viễn gầm lên, lao đến bế thốc Tinh Tuyết lên.
"Chị ấy... chị ấy nói... muốn em và đứa bé... biến mất..." Tinh Tuyết thều thào rồi ngất lịm.
Ánh mắt Sát Viễn quay ngoắt sang Nhược An, chứa đựng một sự tàn bạo chưa từng có. Anh không nghe bất kỳ lời giải thích nào, trực tiếp giao Tinh Tuyết cho bác sĩ rồi bước tới, túm lấy tóc Nhược An, ép cô nhìn vào đống đổ nát dưới sàn.
"Em độc ác đến mức này sao? Cô ấy cứu mạng tôi, còn em định giết cô ấy ngay trong nhà tôi?"
"Em không làm! Là cô ta tự biên tự diễn!" Nhược An gào lên, nước mắt giàn giụa vì đau đớn ở chân và sự uất ức.
Sát Viễn không còn lý trí. Sự phản bội trong quá khứ và sự "độc ác" hiện tại của cô hòa làm một, khiến anh muốn xé nát người phụ nữ này. Anh thô bạo lôi cô vào phòng tắm, bật vòi nước lạnh buốt xối thẳng vào người cô, mặc cho cô đang mang thai và đang run rẩy vì sốc.
"Em cần tỉnh táo lại để biết mình là ai!" Anh xé nát bộ váy ngủ ướt đẫm trên người cô.
Sự lạnh lẽo của nước và sự nóng rực từ cơn giận của Sát Viễn tạo thành một địa ngục trần gian. Anh ép cô áp sát vào bức tường đá lạnh lẽo, từ phía sau thô bạo chiếm lấy cô. Sự thâm nhập không có chút dạo đầu nào khiến Nhược An cảm thấy như cơ thể mình bị xẻ làm đôi.
"Đau... Sát Viễn... con của chúng ta..." Nhược An nức nở, tiếng kêu xé lòng vang vọng trong không gian kín.
"Đứa con này... nếu nó có một người mẹ độc ác như em, thà rằng..." Lời nói tàn nhẫn của anh chưa kịp dứt thì anh khựng lại. Dưới sàn phòng tắm, dòng nước lạnh đang cuốn trôi một vệt máu đỏ tươi chảy ra từ đùi của Nhược An.
Sát Viễn trợn mắt, toàn thân cứng đờ. Cơn dục vọng và giận dữ biến mất ngay lập tức, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ. Anh nhìn Nhược An đang lịm đi trong vòng tay mình, gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.
"An An! Nhược An!"
Anh gầm lên, bế thốc cô ra ngoài, tiếng hét của vị tổng tài kiêu ngạo vang vọng khắp biệt thự trong sự tuyệt vọng: "Bác sĩ đâu! Cứu cô ấy! Nếu cô ấy và đứa bé có chuyện gì, tất cả các người phải chết theo!"
Đêm đó, phòng cấp cứu của biệt thự sáng đèn rực trời. Sát Viễn ngồi ngoài hành lang, bàn tay run rẩy đầy máu — máu của người phụ nữ anh yêu nhất, và cũng là người anh vừa tự tay chà đạp đến tận cùng.