Sau đêm cưỡng đoạt trong cơn cuồng nộ, Doãn Sát Viễn dường như càng trở nên cực đoan hơn. Anh không cho phép bất cứ ai vào phòng Nhược An ngoại trừ bản thân và một bà vú già câm lặng. Sự chiếm hữu của anh đã biến thành một loại bệnh trạng, nơi anh vừa nâng niu cô như báu vật, vừa chà đạp cô bằng những ham muốn không điểm dừng.
Thế nhưng, sự yên bình giả tạo trong chiếc lồng vàng ấy bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của một người: Lâm Tinh Tuyết.
Tinh Tuyết vốn là thanh mai trúc mã của Doãn Sát Viễn trong những năm tháng anh lưu lạc ở phố nghèo. Trong nguyên tác, cô ta là "ánh trăng sáng" mà nam chính hằng trân trọng, còn Nhược An chính là kẻ thứ ba độc ác đã chia rẽ họ.
Sáng hôm đó, Sát Viễn đang đi họp ở tập đoàn, biệt thự đón tiếp một vị khách không mời. Lâm Tinh Tuyết xuất hiện với vẻ ngoài thanh thuần, yếu đuối trong bộ váy trắng tinh khôi. Nhờ thân phận "ân nhân" cũ của Doãn tổng, cô ta dễ dàng vượt qua hàng rào bảo vệ để vào đến tận phòng ngủ của Nhược An.
Nhìn thấy Nhược An đang nằm trên giường, cổ quấn khăn kín mít để che đi những dấu vết ám muội, ánh mắt Tinh Tuyết lóe lên sự ghen tị tột cùng.
"Nhìn cô bây giờ... chẳng khác gì một món đồ chơi bị dùng đến hỏng hóc." Tinh Tuyết cười nhạt, tiến lại gần giường. "Cô tưởng Sát Viễn yêu cô sao? Anh ấy giữ cô lại chẳng qua là vì đứa bé, và vì sự hận thù ba năm trước mà thôi. Khi đứa trẻ này chào đời, cô nghĩ anh ấy sẽ để một người đàn bà lăng loàn như cô làm mẹ của người thừa kế họ Doãn?"
Nhược An mệt mỏi ngước mắt lên, giọng nói khàn đặc: "Nếu cô muốn anh ta, cứ việc mang đi. Tôi không cần."
"Mạnh miệng lắm!" Tinh Tuyết nghiến răng. Cô ta đột ngột cầm lấy chiếc bình hoa trên bàn, cố tình đập mạnh xuống đất rồi tự cào rách cánh tay mình, đồng thời hét lên thất thanh.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Doãn Sát Viễn vừa về đến nhà, nghe tiếng động lạ liền lao thẳng vào phòng. Đập vào mắt anh là cảnh tượng Tinh Tuyết ngã quỵ dưới sàn, tay chảy máu, còn Nhược An thì lạnh lùng nhìn từ trên giường.
"Sát Viễn... em chỉ muốn đến thăm chị ấy... không ngờ chị ấy lại hận em đến thế..." Tinh Tuyết nức nở, bám lấy ống quần anh.
Ánh mắt Sát Viễn tối sầm lại. Anh nhìn lướt qua Tinh Tuyết rồi găm chặt vào Nhược An. Không khí trong phòng đặc quánh sự nguy hiểm. Anh bước tới, không phải để đỡ Tinh Tuyết, mà là để bóp chặt lấy cổ tay Nhược An.
"Em lại gây sự?" giọng anh trầm thấp, mang theo sự thất vọng pha lẫn giận dữ.
"Tin hay không tùy anh." Nhược An quay mặt đi, sự vô cảm của cô chính là liều thuốc kích thích cơn điên của anh.
Sát Viễn ra lệnh cho người đưa Tinh Tuyết đi xử lý vết thương, rồi đóng sầm cửa lại. Anh thô bạo đẩy Nhược An xuống nệm, cơ thể to lớn đè nghiến lấy cô, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá áp sát vào môi cô.
"Em muốn chứng tỏ điều gì? Muốn tôi đuổi em đi để em có cơ hội chạy theo gã khác?" Anh cười gằn, bàn tay thô ráp thọc vào trong váy ngủ của cô, bóp mạnh lấy bầu ngực căng tròn. "Dù em có giết sạch những người xung quanh tôi, tôi cũng sẽ không buông em ra. Em càng độc ác, tôi lại càng muốn trói chặt em vào giường, để em chỉ có thể dùng cơ thể này để chuộc lỗi."
Mặc cho Nhược An giải thích hay khóc lóc, Sát Viễn lại bắt đầu một cuộc chiếm đoạt mang tính trừng phạt. Anh không màng đến việc cô vừa mới hạ sốt, sự ghen tuông vô căn cứ với "người cũ" và sự bướng bỉnh của cô khiến dục vọng trong anh bùng nổ.
"Gọi tên tôi! Nói cho tôi biết, ai mới là người đàn ông của em?" Anh thúc mạnh, khiến chiếc giường phát ra những tiếng kêu khô khốc.
Trong cơn đau đớn và khoái cảm đan xen, Nhược An nhìn thấy bóng dáng Lâm Tinh Tuyết đứng ngoài khe cửa, đôi mắt cô ta tràn đầy sự độc ác. Nhược An nhận ra, sự xuất hiện của cô ta không phải để giải thoát cho cô, mà là để đẩy cô sâu hơn vào địa ngục của sự chiếm hữu điên cuồng này.
Cuộc hoan lạc kéo dài đến khi Nhược An lịm đi trong nước mắt. Sát Viễn nhìn người phụ nữ trong lòng, đôi mắt anh hiện lên một sự mâu thuẫn đau đớn. Anh yêu cô, hận cô, và sẵn sàng hủy hoại cả thế giới này chỉ để giữ cô bên cạnh mình.