MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Thân Ác MaChương 10

Dưới Thân Ác Ma

Chương 10

728 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm kinh hoàng trên du thuyền, Nhược An bị Doãn Sát Viễn đưa về biệt thự trong tình trạng sốt cao. Sự chiếm hữu quá mức cùng những lời nhục nhã của anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng của cô. Suốt ba ngày hôn mê, cô chìm trong những giấc mơ hỗn loạn về nguyên tác. Cô thấy "Thẩm An An" thật sự đã chết trong cô độc, và người đàn ông đang yêu thương cô đến điên dại này thực chất là một con quỷ được nuôi dưỡng bằng hận thù.

Khi Nhược An tỉnh lại, người đầu tiên cô thấy vẫn là Doãn Sát Viễn. Anh ngồi bên cạnh giường, đôi mắt thâm quầng, râu quai nón lún phún mọc khiến vẻ ngoài càng thêm phong trần và nguy hiểm. Thấy cô mở mắt, anh định vươn tay chạm vào trán cô nhưng Nhược An né tránh theo bản năng.

Bàn tay Sát Viễn khựng lại giữa không trung, sắc mặt anh lập tức trầm xuống.

"Em vẫn còn muốn trốn tránh tôi?" giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự kiềm chế đáng sợ.

"Sát Viễn... chúng ta dừng lại đi." Nhược An thều thào, nước mắt lăn dài trên gối. "Anh không yêu em, anh chỉ đang trả thù em. Anh muốn nhốt em, nhục nhã em để thỏa mãn nỗi đau ba năm trước. Nếu vậy, anh đã làm được rồi. Xin anh... để em đi."

Xoảng!

Chiếc bát thuốc trên bàn bị Sát Viễn gạt phăng xuống đất, vỡ tan tành. Anh đứng bật dậy, bóng hình cao lớn bao trùm lấy cô, áp lực nặng nề khiến Nhược An cảm thấy nghẹt thở.

"Dừng lại? Để em đi?" Anh cười gằn, nụ cười mang theo sự điên rồ. "Thẩm Nhược An, em nghĩ tôi bỏ ra bao nhiêu công sức để bắt em về là để nghe câu này sao? Em tưởng đêm đó ở phòng trọ chỉ là tình cờ? Em tưởng tôi để em mang thai chỉ vì sơ suất?"

Sát Viễn cúi xuống, bóp chặt hai vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của mình.

"Tôi nói cho em biết một bí mật. Ba năm trước, khi em đá tôi để đi theo gã họ Trần đó, tôi đã thề sẽ có một ngày tôi khiến em phải quỳ dưới chân tôi, khóc lóc cầu xin sự ban phát của tôi. Nhưng khi tôi giàu có trở về, nhìn thấy em... tôi lại phát hiện ra mình không làm được."

Anh gầm lên, bàn tay di chuyển lên cổ cô, không phải để bóp nghẹt mà là để mơn trớn một cách chiếm hữu: "Tôi hận em đến xương tủy, nhưng lại thèm khát cơ thể này đến phát điên. Tôi muốn em chết đi, nhưng lại sợ không còn được nhìn thấy em cười. Vậy nên, tôi chỉ còn cách biến em thành một con búp bê bị hỏng, chỉ có thể sống dựa vào hơi thở của tôi!"

Sát Viễn thô bạo lật chăn ra, dù cô còn đang ốm yếu, anh vẫn dứt khoát xé rách chiếc áo bệnh nhân mỏng manh. Nhìn thấy những dấu vết xanh tím vẫn chưa tan trên làn da trắng nõn, dục vọng trong anh lại bùng lên lấn át cả sự thương xót.

"Em muốn đi? Được, vậy thì hãy để lại đứa trẻ này, và để lại cả mạng sống của em ở đây!"

Anh đè nghiến lên người cô, nụ hôn nồng nặc mùi thuốc lá và sự chiếm đoạt giáng xuống. Nhược An cố gắng đẩy anh ra, nhưng chút sức lực yếu ớt của cô chỉ làm tăng thêm hưng phấn cho con dã thú đang mất lý trí.

Trong cơn cao trào của sự đau đớn và khoái cảm, Sát Viễn ghé sát tai cô thì thầm một câu nói khiến trái tim Nhược An hoàn toàn tan vỡ: "Đừng hy vọng vào việc trốn thoát. Ngay cả khi em chết, tôi cũng sẽ đóng quan tài chung cho cả hai chúng ta. Em vĩnh viễn, vĩnh viễn là vật sở hữu của Doãn Sát Viễn này."

Đêm đó, Nhược An nhận ra rằng sự phản kháng của cô chỉ là một trò đùa trong mắt anh. Anh không chỉ muốn thân thể cô, mà còn muốn giam cầm linh hồn cô vào địa ngục mang tên tình yêu của anh.