Sau trận lôi đình đình vì ghen tuông, Doãn Sát Viễn dường như muốn bù đắp cho Nhược An, nhưng cách bù đắp của anh lại đầy tính áp đặt. Anh quyết định đưa cô đến một buổi tiệc kín của giới thượng lưu – nơi mà những ông trùm kinh doanh thường mang theo "vật cưng" của mình để khoe khoang quyền lực.
Nhược An bị ép mặc một chiếc váy lụa màu rượu vang được thiết kế riêng. Chiếc váy có đường cắt xẻ táo bạo ở lưng, tôn lên làn da trắng phát sáng, nhưng phía trước lại che chắn rất kỹ vòng bụng đã bắt đầu hơi nhô cao. Sát Viễn tự tay đeo vào cổ cô một sợi dây chuyền kim cương trị giá cả một gia tài, nhưng với Nhược An, nó không khác gì một chiếc vòng cổ dành cho nô lệ.
"Nhớ kỹ, không được rời xa tôi quá nửa mét. Không được cười với bất kỳ ai." Anh vừa thắt lại dây kéo váy cho cô, vừa thì thầm bên tai đầy đe dọa, bàn tay không quên mơn trớn dọc theo sống lưng trần trụi của cô.
Buổi tiệc diễn ra tại một du thuyền hạng sang trên vịnh. Khi Doãn Sát Viễn xuất hiện với Nhược An trong vòng tay, cả khán phòng dường như nín thở. Sự xuất hiện của vị tổng tài máu lạnh cùng người phụ nữ mang thai xinh đẹp động lòng người trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Dù Sát Viễn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng bàn tay anh ở eo Nhược An chưa bao giờ nới lỏng. Anh thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn lên tóc cô, một hành động đầy tính phô trương quyền sở hữu trước mặt những gã đàn ông đang lén lút nhìn trộm cô.
Tuy nhiên, sự việc bắt đầu đi chệch hướng khi một đối tác kinh doanh – một gã công tử phong lưu tên là Tần Phong – tiến lại gần mời rượu. Tần Phong nhìn chằm chằm vào Nhược An với ánh mắt suồng sã:
"Doãn tổng thật khéo giấu người đẹp. Cô gái này trông thật quen mắt, có phải là đại tiểu thư nhà họ Thẩm trước đây không? Nghe nói cô ấy từng đá anh để theo một gã nhà giàu khác mà?"
Không khí xung quanh lập tức đóng băng. Nhược An cảm nhận được cơ thể Sát Viễn cứng đờ lại, gân xanh trên trán anh giật mạnh. Cơn thịnh nộ bị kìm nén trong đáy mắt anh bắt đầu bùng cháy.
"Tần thiếu hình như nhớ nhầm rồi." Sát Viễn cười lạnh, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh bất ngờ kéo Nhược An vào sát lồng ngực mình, bàn tay to lớn bao trọn lấy bầu ngực cô ngay trước mặt đối phương – một hành động vô cùng nhục nhã đối với Nhược An nhưng lại là cách anh tuyên bố chủ quyền. "Cô ấy là vợ tôi, là người mang cốt nhục của tôi. Kẻ nào dám nhắc lại chuyện cũ, tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi thành phố này."
Sát Viễn không đợi Tần Phong kịp phản ứng, anh thô bạo dắt Nhược An rời khỏi đám đông, đi thẳng về phía phòng nghỉ VIP trên du thuyền.
Vừa vào đến phòng, anh thô bạo đẩy cô vào cửa, khóa trái lại. Anh thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và dục vọng. "Hắn ta nói đúng không? Em đã từng khinh rẻ tôi như thế, bây giờ em đang nghĩ gì? Có phải thấy tôi bây giờ giàu có nên mới cam tâm tình nguyện bò lên giường tôi không?"
"Sát Viễn, anh bình tĩnh lại đi... đó là chuyện quá khứ rồi!" Nhược An nức nở, cố gắng giữ lấy chiếc váy đang bị anh xé rách.
"Quá khứ? Với tôi, nó là nỗi sỉ nhục hằn sâu vào xương tủy!" Sát Viễn gầm lên. Anh thô bạo nhấc bổng cô lên, ép cô đối diện với chiếc gương lớn trong phòng. "Nhìn vào gương đi! Nhìn xem cơ thể em đang run rẩy vì ai? Nhìn xem em đang mang thai con của ai?"
Anh bắt đầu cuộc "trừng phạt" ngay tại đó. Sự rung lắc của con tàu hòa cùng sự mãnh liệt của Sát Viễn khiến Nhược An không thể đứng vững. Anh ép cô bám vào mặt kính lạnh lẽo, từ phía sau thô bạo thâm nhập. Tiếng sóng vỗ rì rào bên ngoài bị che lấp bởi tiếng rên rỉ đứt quãng và tiếng va chạm da thịt kịch liệt.
Mặc dù đang mang thai, nhưng sự kích thích từ việc ở một nơi bán công cộng như du thuyền khiến cảm xúc của cả hai bùng nổ hơn bao giờ hết. Sát Viễn không ngừng thì thầm những lời nhục nhã nhưng cũng đầy tình tứ vào tai cô, buộc cô phải thừa nhận rằng cô chỉ thuộc về một mình anh.
Cuộc hoan lạc kéo dài đến khi Nhược An kiệt sức hoàn toàn. Sát Viễn nhìn bóng hình mình và cô trong gương, đôi mắt hiện lên sự thỏa mãn điên cuồng. Anh biết, dù cô có hận anh hay yêu anh, thì thể xác và tâm hồn này đã vĩnh viễn bị anh giam cầm trong chiếc lồng của dục vọng và quyền lực.