MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Thân Ác MaChương 8

Dưới Thân Ác Ma

Chương 8

730 từ · ~4 phút đọc

Mặc dù bị giam lỏng trong biệt thự, Nhược An vẫn được cung cấp đầy đủ những thứ xa xỉ nhất. Tuy nhiên, sự chiếm hữu của Doãn Sát Viễn ngày càng trở nên lệch lạc. Anh cài đặt hệ thống camera ở mọi ngõ ngách, ngoại trừ phòng tắm, chỉ để có thể nhìn thấy cô qua màn hình điện thoại mọi lúc mọi nơi khi anh đang ở tập đoàn.

Chiều hôm đó, một sự cố xảy ra. Chậu cây hoa nhài mà Nhược An yêu thích bị héo, cô liền ra vườn phía sau để nhờ người làm vườn kiểm tra. Người làm vườn là một thanh niên trẻ, thấy cô mang thai đi đứng khó khăn nên đã tiến lại gần, vô ý đỡ lấy cánh tay cô để cô không bị vấp vào gờ đá.

Chỉ một hành động nhỏ đó thôi cũng đủ để kích hoạt cơn điên của người đàn ông đang ngồi ở văn phòng cách đó mười cây số.

Chưa đầy ba mươi phút sau, tiếng phanh xe rít chói tai vang lên ngoài cổng. Doãn Sát Viễn xông vào nhà, gương mặt anh hầm hầm sát khí, cà vạt nới lỏng, khí thế hung hãn như một ngọn lửa sắp bùng phát. Anh túm lấy cổ áo người làm vườn, ném gã xuống đất rồi giẫm mạnh lên bàn tay vừa chạm vào Nhược An.

"Anh làm gì vậy? Buông anh ấy ra!" Nhược An hoảng hốt chạy tới can ngăn.

Sát Viễn quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào cô: "Em vì một thằng hạ đẳng mà dám lớn tiếng với tôi?"

Anh không nói hai lời, thô bạo vác cô lên vai, phớt lờ tiếng kêu khóc của cô mà đi thẳng lên phòng ngủ. Cánh cửa bị sập mạnh đến mức bức tranh treo tường cũng phải rung chuyển. Anh ném cô xuống giường, lập tức đè nghiến lấy, hai tay anh cố định chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu.

"An An, tôi đã cảnh cáo em thế nào? Em là của tôi, từ đầu đến chân, ngay cả một sợi tóc cũng không được để kẻ khác chạm vào!"

"Sát Viễn, anh điên rồi! Anh ấy chỉ giúp em..."

"Giúp? Tôi thấy hắn ta nhìn em bằng ánh mắt bẩn thỉu đó!" Sát Viễn gầm lên, hơi thở nồng nặc mùi giận dữ. Anh cúi xuống, thô bạo gặm cắn lên bờ vai cô, để lại những vết răng rướm máu như muốn xóa sạch dấu vết của người khác. "Em muốn người khác chạm vào đúng không? Được, tối nay tôi sẽ khiến em không còn sức lực để nhìn bất kỳ ai khác ngoài tôi."

Sát Viễn xé toạc chiếc váy bầu mỏng manh, để lộ cơ thể quyến rũ đang run rẩy của cô. Sự ghen tuông làm mờ mắt, anh không còn giữ được sự nhẹ nhàng như buổi sáng. Anh tách chân cô ra một cách thô bạo, tiến vào mà không có bất kỳ sự dạo đầu nào, khiến Nhược An đau đớn thốt lên một tiếng nức nở.

"Đau... Sát Viễn... anh nhẹ lại... con sẽ sợ..."

Nghe đến đứa con, sự hung bạo của anh khựng lại một nhịp, nhưng ngay sau đó là những cú đâm rút sâu hơn, đầy chiếm hữu. Anh ghé sát tai cô, giọng khàn đặc đầy đe dọa: "Biết đau thì sau này phải ngoan. Đôi mắt này chỉ được nhìn tôi, đôi môi này chỉ được gọi tên tôi, và chỗ này..." Anh dùng tay ấn mạnh vào vùng bụng dưới của cô, "...chỉ được phép chứa đựng dòng máu của tôi."

Cuộc hoan lạc trong cơn ghen tuông kéo dài liên miên. Sát Viễn như muốn dùng dục vọng để khắc sâu linh hồn mình vào thể xác cô. Nhược An bị hành hạ đến mức ngất đi rồi lại bị đánh thức bởi những nụ hôn cháy bỏng. Trong cơn mê man, cô chỉ thấy gương mặt vừa đẹp trai vừa tàn nhẫn của anh đang bao trùm lấy mình, giống như một bóng ma vĩnh viễn không thể thoát khỏi.

Đêm đó, người làm vườn bị đuổi việc ngay lập tức và bị cấm hành nghề trong cả thành phố. Còn Nhược An, cô nhận ra rằng, chiếc lồng vàng này không chỉ nhốt thể xác, mà đang dần dần gặm nhấm cả ý chí của mình.