Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa lụa cao cấp, rọi vào căn phòng vẫn còn nồng nặc dư vị của cuộc hoan lạc cuồng nhiệt. Nhược An lờ mờ tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự rã rời đến tận xương tủy. Cổ tay cô đỏ ửng vì vết lằn của cà vạt lụa, còn trên khắp làn da trắng như tuyết là những dấu hôn đỏ thẫm, đậm nhạt chồng lên nhau như những con dấu phong ấn.
Bên cạnh, Doãn Sát Viễn đã tỉnh từ bao giờ. Anh không mặc áo, chỉ mặc duy nhất chiếc quần dài, tựa lưng vào thành giường hút thuốc. Cơ bắp cuồn cuộn ở ngực và bụng anh còn hằn lên vài vết cào của cô từ đêm qua, trông vừa dã tính vừa quyến rũ đến lạ kỳ.
Thấy cô cử động, anh dụi tắt điếu thuốc, vươn cánh tay dài kéo cô vào lòng.
"Tỉnh rồi?" Giọng anh buổi sáng trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự thỏa mãn không che giấu.
Nhược An rụt rè gật đầu, định kéo chăn che đi thân thể trần trụi thì bị anh giữ chặt tay lại. Sát Viễn cúi xuống, hôn lên trán cô rồi trượt dần xuống chóp mũi, cuối cùng dừng lại ở đôi môi sưng mọng.
"Từ hôm nay, em không cần phải làm gì cả. Chỉ cần ở trong căn biệt thự này, ăn ngon, ngủ kỹ và... phục vụ tôi mỗi khi tôi về."
"Sát Viễn, anh định nhốt em sao?" Nhược An run giọng hỏi. "Em còn có cuộc sống riêng, còn phải..."
"Cuộc sống của em chính là tôi!" Sát Viễn đột ngột siết chặt vòng eo cô, ánh mắt vốn đang dịu dàng bỗng chốc trở nên sắc lạnh. "An An, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp cực đoan hơn. Em có biết tôi đã phát điên thế nào khi thấy em biến mất không? Chỉ cần em ngoan ngoãn, em muốn gì tôi cũng cho, kể cả ngôi sao trên trời. Nhưng nếu em còn ý định bỏ trốn..."
Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên lồng ngực nơi trái tim đang đập mạnh mẽ của mình: "Tôi sẽ bẻ gãy đôi chân này, để em chỉ có thể nằm trong vòng tay tôi mà khóc lóc."
Nhược An rùng mình. Sự cưng chiều của người đàn ông này luôn đi kèm với sự đe dọa đáng sợ.
Anh nhấc máy gọi điện, chỉ mười phút sau, một nhóm người gồm bác sĩ gia đình và người giúp việc đã đứng chờ sẵn bên ngoài. Sát Viễn tự tay mặc váy ngủ cho cô, động tác dịu dàng như nâng niu một búp bê sứ dễ vỡ, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy vẻ chiếm hữu khi nhìn thấy những dấu vết mình để lại trên người cô bị che khuất sau lớp vải.
Bác sĩ tiến hành kiểm tra thai nhi. Nhìn thấy hình ảnh siêu âm nhỏ xíu trên màn hình, bàn tay đang nắm chặt của Sát Viễn khẽ run lên. Một cảm giác lạ lẫm trào dâng trong lòng vị tổng tài vốn nổi tiếng máu lạnh. Đứa trẻ này là sợi dây xích chắc chắn nhất để giữ cô lại bên mình.
Sau khi bác sĩ rời đi, anh đẩy tất cả người hầu ra ngoài, khóa trái cửa phòng. Anh bế cô ngồi lên đùi mình, để tấm lưng trần của cô áp sát vào lồng ngực nóng rực của anh.
"Nghe bác sĩ nói chưa? Con rất khỏe, nhưng em thì quá yếu." Anh thì thầm, bàn tay to lớn luồn vào trong váy ngủ, mơn trớn vùng bụng hơi nhô của cô rồi tiến xa hơn lên phía trên. "Phải bồi bổ nhiều hơn. Đêm qua tôi hơi mạnh tay, chắc em đói rồi?"
Nhược An đỏ mặt, cảm nhận được sự biến đổi của người đàn ông phía sau: "Sát Viễn... anh vừa mới... bác sĩ nói phải kiêng..."
"Tôi biết chừng mực." Sát Viễn cắn nhẹ vào vành tai cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. "Tôi sẽ không làm đau con, nhưng tôi không nhịn được. An An, em quá ngọt ngào... ngọt đến mức tôi muốn ăn sạch cả xương lẫn thịt."
Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, cuộc "kiểm tra" buổi sáng lại bắt đầu, nhẹ nhàng hơn nhưng cũng dai dẳng và ám muội hơn, khiến Nhược An hoàn toàn chìm đắm trong sự cưng chiều mang tính chiếm hữu điên cuồng của Doãn Sát Viễn.