Chiếc Rolls-Royce chạy êm ru trên đường cao tốc, nhưng không gian bên trong xe lại căng thẳng đến mức nghẹt thở. Nhược An bị ép vào góc ghế da, hai tay bị Doãn Sát Viễn dùng một chiếc cà vạt lụa trói chặt lại. Anh không nhìn cô, chỉ im lặng hút thuốc, khói thuốc bảng lảng che khuất gương mặt lạnh lùng như băng đá, nhưng bàn tay to lớn của anh vẫn không rời khỏi đùi cô, nhịp nhàng vuốt ve như thể đang mơn trớn một món đồ chơi quý giá.
Xe dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập tọa lạc trên đỉnh đồi. Đây không phải là nhà chính họ Doãn, mà là một "tổ ấm" riêng tư được anh chuẩn bị để giam giữ con mồi của mình.
Sát Viễn không nói lời nào, trực tiếp bế thốc cô lên lầu. Cánh cửa phòng ngủ mở ra, một không gian xa hoa nhưng đầy áp lực hiện ra trước mắt. Anh ném cô xuống chiếc giường king-size mềm mại, rồi từ tốn cởi bỏ áo vest, tháo gỡ khuy măng sét.
"Đừng... Sát Viễn, anh định làm gì?" Nhược An run rẩy lùi lại, hơi thở dồn dập.
Sát Viễn tiến lại gần, quỳ một gối xuống giường, bàn tay anh thô bạo xé toạc chiếc áo len rộng thùng thình của cô, để lộ bờ vai trắng nõn và vòng eo thon gọn. Ánh mắt anh dừng lại ở vùng bụng hơi nhô lên một chút của cô – dấu hiệu mà chỉ có người đã từng cực kỳ thân mật với cơ thể cô mới nhận ra được sự khác biệt.
"Ăn nhiều sao?" Anh cười lạnh, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc que thử thai mà thuộc hạ vừa tìm thấy trong túi xách của cô lúc ở tiệm bánh. "Thẩm Nhược An, em định mang cốt nhục của tôi đi đâu? Định để con tôi gọi kẻ khác là cha?"
Nhược An tái mặt, nước mắt trào ra: "Tôi không có... Tôi chỉ sợ anh..."
"Sợ tôi?" Sát Viễn đột ngột áp sát, cơ thể vạm vỡ đè nghiến lấy cô. Anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu dục vọng. "Đêm đó tôi không dùng biện pháp, em cũng không uống thuốc. Tôi đã cố tình để em mang thai, để em không thể chạy thoát. Vậy mà em dám trốn?"
Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô, hơi thở nóng rực như muốn thiêu cháy làn da: "Nếu đã có gan bỏ trốn, thì phải có gan chịu phạt. Đêm nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là 'hầu hạ' chồng mình."
Dứt lời, anh thô bạo lột sạch những gì còn sót lại trên người cô. Sự chênh lệch hình thể giữa một người đàn ông cao lớn cuồng bạo và một người phụ nữ mang thai yếu ớt tạo nên một khung cảnh đầy kích thích và tội lỗi. Sát Viễn không còn kiềm chế như đêm ở phòng trọ nữa. Anh dùng môi lưỡi tàn phá khắp cơ thể cô, từ đôi gò bồng đào căng tròn vì thai kỳ đến vùng đùi trong nhạy cảm.
"Ưm... nhẹ một chút... Sát Viễn... con..." Nhược An nức nở cầu xin, tay cô bị trói nên chỉ có thể vô lực cọ xát trên lưng anh.
Nghe thấy từ "con", động tác của Sát Viễn khựng lại một chút, nhưng sự chiếm hữu đã lấn át tất cả. Anh tách rộng chân cô ra, tiến vào một cách từ tốn nhưng đầy mãnh liệt.
"Tôi sẽ nhẹ nhàng với con, nhưng với em... tôi phải để em ghi nhớ thật sâu cái giá của việc bỏ rơi tôi."
Những tiếng rên rỉ đứt quãng vang vọng khắp căn phòng kín. Sát Viễn như một con dã thú bị bỏ đói lâu ngày, anh tham lam chiếm đoạt từng chút mật ngọt trên cơ thể cô. Mỗi nhịp va chạm đều khiến Nhược An cảm thấy như mình đang tan chảy, vừa đau đớn vừa hưng phấn đến mức tuyệt vọng. Trong cơn say tình ái, cô nghe thấy giọng anh thầm thì, trầm thấp và cố chấp:
"Gọi chồng đi! Nhắc lại cho tôi nhớ, em là của ai?"
"Chồng... chồng ơi... em là của anh..." Nhược An vỡ vụn, tiếng gọi nhỏ bé ấy như một liều thuốc kích thích khiến cuộc hoan lạc càng thêm điên cuồng kéo dài đến tận hừng đông.