Thị trấn ven biển vào mùa này bắt đầu đón những cơn gió lạnh. Thẩm Nhược An mặc một chiếc áo len rộng thùng thình để che đi vòng eo vẫn còn phẳng lỳ, nhưng trong lòng cô lại là một cơn bão tố không thể dập tắt. Tờ giấy xét nghiệm thai nhi nằm gọn trong túi xách như một bản án tử hình lơ lửng trên đầu.
Cô đã cố gắng sống ẩn dật, làm thuê cho một tiệm bánh nhỏ, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới hào nhoáng trước đây. Nhưng cô đã quá coi thường mạng lưới quyền lực của người đàn ông mang họ Doãn kia.
Buổi chiều hôm đó, khi Nhược An đang thu dọn những khay bánh cuối cùng, một chiếc xe Rolls-Royce đen bóng, lạc lõng giữa khu phố nghèo, chậm rãi đỗ ngay trước cửa tiệm. Cánh cửa xe mở ra, một đôi giày da thủ công đắt tiền nện xuống nền đất cát, theo sau đó là một thân hình cao lớn, tỏa ra áp lực khiến không khí xung quanh như bị rút cạn oxy.
Nhược An đứng sững người, chiếc khay trên tay rơi xuống sàn tạo nên một tiếng vang chói tai.
Lục Sát Viễn — không, giờ là Doãn Sát Viễn — đứng đó. Anh mặc bộ vest xám tro sang trọng, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, đôi mắt sâu hoắm đầy tia máu đang găm chặt vào bóng dáng nhỏ bé của cô. Vẻ nghèo khổ, bụi bặm của ba tháng trước đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự tàn nhẫn và quyền uy tột bậc.
"Trốn vui không, An An?"
Giọng anh trầm thấp, nhẹ tênh nhưng lại khiến Nhược An run rẩy lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào kệ gỗ cứng ngắc.
"Anh... sao anh lại ở đây?"
Sát Viễn bước tới, mỗi bước chân của anh đều như dẫm lên nhịp tim đang đập loạn của cô. Anh tiến sát lại, một tay chống lên kệ bánh, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc hòa quyện với mùi thuốc lá bạc hà đắt tiền xộc thẳng vào mũi cô, gợi lại ký ức về đêm cuồng nhiệt đầy đau đớn ấy.
Bàn tay anh thô ráp, khẽ nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đang bùng cháy ngọn lửa dục vọng và sự giận dữ: "Em giỏi lắm. Dám lừa tôi, dám bỏ trốn ngay khi tôi vừa quay lưng đi. Em có biết cái giá của việc phản bội tôi là gì không?"
"Tôi không phản bội anh... chúng ta vốn dĩ không có quan hệ gì cả!" Nhược An nức nở, cố gắng đẩy anh ra.
Nhưng Sát Viễn đột ngột siết chặt eo cô, kéo mạnh cơ thể cô dán sát vào thân hình cứng như thép nguội của mình. Anh cúi đầu, hơi thở nóng hổi phả lên môi cô: "Không quan hệ? Em quên đêm đó em đã khóc lóc cầu xin tôi thế nào rồi sao? Quên mất cơ thể em đã hòa quyện với tôi ra sao rồi hả?"
Bàn tay anh bất ngờ di chuyển xuống dưới, lướt qua lớp áo len dày, dừng lại ngay vùng bụng dưới của cô. Nhược An hoảng sợ đến mức tim như ngừng đập, cô vội vàng nắm lấy tay anh để ngăn lại.
Ánh mắt Sát Viễn chợt lóe lên một tia sáng nguy hiểm: "Em gầy đi nhiều, nhưng chỗ này... hình như có gì đó khác thường?"
Nhược An tái mặt, lắp bắp: "Không có... do tôi ăn nhiều thôi..."
Sát Viễn cười gằn, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh bất ngờ bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, mặc cho cô vùng vẫy và kêu cứu. Anh ném cô vào hàng ghế sau của chiếc xe sang trọng, rồi nhanh chóng đè lên người cô, khóa chặt mọi lối thoát.
"Về nhà rồi chúng ta sẽ kiểm tra xem em 'ăn nhiều' hay là đang giấu tôi điều gì." Anh thì thầm, bàn tay bắt đầu không yên phận luồn vào trong áo cô, mơn trớn làn da mịn màng đã lâu không chạm tới. "An An, lần này tôi sẽ không để em rời khỏi giường dù chỉ một bước. Tôi sẽ cho em biết, thế nào là sự giam cầm vĩnh viễn."
Chiếc xe lao vút đi trong bóng chiều tà, để lại phía sau thị trấn nhỏ yên bình, đưa Nhược An trở lại với chiếc lồng vàng lộng lẫy và đầy rẫy dục vọng của con quỷ mang tên Doãn Sát Viễn.