MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới trăng, em là của anhChương 1: Ánh trăng lạ giữa phố phường

Dưới trăng, em là của anh

Chương 1: Ánh trăng lạ giữa phố phường

1,018 từ · ~6 phút đọc

Đêm ấy, trăng treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa xuống ánh sáng bạc như nước, phủ lên từng mái ngói, từng con phố nhỏ xíu nơi ngoại thành kinh đô. Trần Ngọc Nhân – một tiểu thư thuộc gia tộc danh giá nhưng sống trong đời thường – bước đi chậm rãi giữa những con hẻm hẹp, tay ôm chặt chiếc áo khoác mỏng. Gió lạnh thốc qua, mang theo mùi hoa nhài từ những khu vườn xa xa, khiến cô khẽ nhíu mày.

“Cái gì… sao trăng hôm nay lại sáng thế này?” Cô thì thầm, đôi mắt khẽ nhíu, nhìn lên bầu trời. Trăng không chỉ sáng mà còn ánh lên những tia bạc nhấp nháy, kỳ quái, như có một lớp sương mỏng bao phủ, làm cho không gian xung quanh trở nên mờ ảo, vừa huyền ảo vừa đáng sợ.

Ngọc Nhân vừa đi vừa tự hỏi, nhưng trong lòng có một cảm giác lạ: tim cô đập nhanh, hơi thở gấp gáp, như có điều gì đang chờ đợi cô trong đêm. Cô lướt qua con phố nhỏ, nơi vài đèn lồng còn le lói, tiếng bước chân mình vang lên đều đặn.

Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi qua, chiếc khăn mỏng của cô bay vút, quấn vào tay cột cửa gỗ của một ngôi nhà cũ. Ngọc Nhân khẽ nhăn mặt, dang tay giật khăn ra, nhưng ánh mắt cô bỗng dừng lại trên bóng người đang đứng bên cửa.

Người đó mặc áo dài màu đen tuyền, dáng người cao lớn, đứng im như một bức tượng giữa ánh trăng bạc. Gió thổi làm tóc anh phất phơ, ánh trăng lấp lóa trên khuôn mặt, khiến nữ chính không khỏi rùng mình.

“Cô… sao lại đi một mình giữa đêm khuya thế này?” Giọng trầm ấm nhưng mang theo một sắc thái nghiêm khắc, khiến tim Ngọc Nhân bỗng dưng run lên.

Cô khẽ lùi lại một bước, giọng run run: “Tôi… tôi chỉ đi dạo một chút…”

Người đàn ông không đáp, chỉ im lặng nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm, như đang đọc được suy nghĩ của cô. Cảm giác bị quan sát khiến Ngọc Nhân muốn quay đi, nhưng bỗng đâu đó trong lòng lại có một sự tò mò kì lạ.

Chẳng hiểu sao, khi nhìn vào ánh mắt đó, cô cảm thấy vừa sợ hãi vừa muốn gần lại. Cái cảm giác kỳ quái ấy khiến tim cô đập nhanh hơn.

Rồi, một tiếng kêu thét vang lên từ cuối con phố. Ngọc Nhân giật mình quay lại, thấy một đứa trẻ bị lạc, đứng run rẩy giữa bóng tối. Không suy nghĩ, cô chạy tới, nhưng ngay khi bước chân lên vỉa hè, một luồng sáng xanh lóe lên từ tay cô, bắn thẳng về phía bóng tối.

“Á…!” Cô hét lên, giật mình.

Luồng sáng biến mất nhanh chóng, để lại một vệt ánh bạc trên không trung, và đứa trẻ an toàn. Chính lúc đó, cô cảm nhận cơ thể mình nóng bừng, năng lượng từ đâu đó bùng lên, mạnh mẽ đến mức cô chưa từng trải qua.

Người đàn ông mặc đen đứng nép bên kia đường, lặng lẽ quan sát. Ánh mắt anh lóe lên, nửa ngạc nhiên, nửa hài lòng.

“Có năng lực…” Anh lẩm bẩm. Giọng nói trầm thấp, nhưng dường như vang vọng cả con phố nhỏ.

Ngọc Nhân thở hổn hển, hai tay run run ôm lấy ngực. Cô chưa từng biết mình có sức mạnh như vậy. Bao nhiêu năm qua, cô sống bình thường, chưa từng trải qua chuyện kỳ lạ nào. Vậy mà hôm nay, trong một phút sinh tử, một phần sức mạnh cổ xưa nào đó trong cô đã trỗi dậy.

“Cái gì… sao mình lại làm được thế?” Cô lẩm bẩm, mắt vẫn dõi theo bóng người lạ kia. Nhưng khi cô nhìn kỹ, anh đã biến mất, như chưa từng xuất hiện.

Trái tim Ngọc Nhân đập mạnh. Cô biết, đêm nay không chỉ là một đêm bình thường. Một sự thay đổi đang âm thầm diễn ra, và cô, dẫu không muốn, đã bị cuốn vào vòng xoáy mà bản thân chưa hiểu hết.

Ngọc Nhân quay lưng đi, bước nhanh về nhà. Trên đường về, ánh trăng vẫn chiếu sáng dị thường, khiến cô vừa sợ hãi vừa tò mò. Khi vừa tới trước cửa, cô nhìn lên bầu trời lần cuối.

“Có phải… mình sắp thay đổi?” cô thì thầm, rồi không kìm được, run rẩy, cảm giác lạ lùng lan khắp cơ thể.

Bỗng đâu đó, gió lại thổi mạnh hơn, và một tiếng cười nhỏ vang lên – thanh thoát, nhưng mang theo một âm hưởng kỳ quái, khiến cô rùng mình. Tiếng cười ấy vừa gần gũi vừa xa lạ, vang vọng giữa đêm khuya, như đang gọi cô đến một định mệnh chưa được hé lộ.

Ngọc Nhân khẽ nhíu mày, quay lại tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh, nhưng chỉ thấy những bóng đen di chuyển lướt qua con phố, nhanh như gió, không để lại dấu vết.

Cô bước vào nhà, đóng cửa lại, tim vẫn còn đập dồn dập. Nhưng trong sâu thẳm, một giác quan nào đó mách bảo: “Ngươi không còn là cô gái bình thường nữa. Điều gì đó lớn lao, đang chờ ngươi ở phía trước.”

Và rồi, khi cô vừa đặt lưng xuống giường, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào mặt, và trong giấc mơ đầu tiên, cô thấy một bóng người cao lớn, dáng vẻ lạnh lùng, đứng dưới ánh trăng bạc. Đôi mắt anh dõi theo cô, như nhìn thấu mọi bí mật.

“Cô… là của ta.” Tiếng nói vang lên trong mơ, vừa gần gũi, vừa đáng sợ.

Ngọc Nhân giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn sáng chói, nhưng bây giờ, nó không còn bình thường. Trong lòng cô, một cảm giác vừa sợ hãi vừa hồi hộp trào dâng.

Đêm ấy, định mệnh của Ngọc Nhân bắt đầu chuyển hướng, và cô, dù chưa biết, sẽ không bao giờ quay trở lại cuộc sống bình thường như trước nữa…