Ánh trăng vẫn tròn trịa, bạc sáng như thủy tinh vỡ, chiếu xuống con phố nhỏ nơi Ngọc Nhân vừa trải qua đêm định mệnh. Cô ngồi trên bậc thềm nhà, tay vẫn ôm chặt cơ thể, tim đập thình thịch. Cảm giác kỳ lạ từ đêm qua vẫn còn nguyên, thậm chí mạnh hơn. Năng lực lạ vừa bùng lên khiến cô run rẩy, như có luồng điện vô hình chạy dọc cơ thể.
“Không… không thể… mình đã làm gì vậy?” Cô thầm thì, ánh mắt dán vào lòng bàn tay, nơi dường như vẫn còn lưu dấu vệt sáng bạc hôm qua. Ngọc Nhân chưa từng thấy năng lực kỳ lạ này. Bao nhiêu năm sống bình thường, cô chưa từng trải qua chuyện tương tự.
Chỉ là, ngay lúc cô đang suy nghĩ, tiếng gõ cửa vang lên bất ngờ. Cô giật mình, vội vã đứng dậy, bước tới mở cửa. Trước mắt cô là một người đàn ông cao lớn, mặc áo đen, dáng vẻ lạnh lùng. Đó chính là bóng dáng bí ẩn từ đêm trước.
“Anh… anh là ai?” Cô hỏi, giọng run run, mắt không rời khỏi anh.
Người đàn ông đứng im, ánh mắt sâu thẳm không động đậy. Một lúc lâu, anh mới lên tiếng:
“Cô… không nên đi một mình vào ban đêm. Ngươi… không giống người bình thường.”
Ngọc Nhân giật mình. “Người bình thường? Ý anh là… gì?”
Anh không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn cô với ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa dò xét, khiến cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò trào dâng, khiến Ngọc Nhân không thể nói thêm lời nào.
Chỉ lúc đó, tiếng động lớn vang lên từ cuối con phố. Một bóng đen lớn lao nhanh như gió, lao thẳng về phía Ngọc Nhân. Cô kêu lên một tiếng thất thanh, lùi lại, nhưng chính lúc ấy, cơ thể cô bỗng rung lên dữ dội. Một luồng ánh sáng bạc từ lòng bàn tay phát ra, vây quanh cô như tấm khiên. Bóng đen dừng lại ngay trước ánh sáng ấy, rú lên một tiếng ghê rợn, rồi biến mất vào không trung.
Ngọc Nhân há hốc miệng, tim đập thình thịch. Cô không hiểu điều vừa xảy ra, nhưng biết một điều rõ ràng: năng lực cổ xưa trong cô đã trỗi dậy.
Người đàn ông áo đen tiến tới, bước đi chậm rãi, không khí xung quanh dường như lạnh hơn. Anh cúi xuống, giọng trầm thấp:
“Ngươi có năng lực đặc biệt. Và năng lực ấy… nguy hiểm nếu không kiểm soát.”
Ngọc Nhân run rẩy, lùi lại vài bước. “Nguy hiểm? Ý anh… là sao?”
Anh đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng cô. “Ta là Hàn Ngọc Hành. Nhiệm vụ của ta… là bảo vệ ngươi. Nhưng không chỉ bảo vệ… còn phải hướng dẫn ngươi kiểm soát sức mạnh. Nếu không, ngươi sẽ tự hại chính mình.”
Ngọc Nhân lùi lại, tim như muốn nhảy ra ngoài. Cô chưa từng nghĩ rằng thế giới bình thường của mình lại liên quan đến điều gì đó huyền bí, thậm chí nguy hiểm đến vậy. Nhưng khi nhìn ánh mắt Hàn Ngọc Hành, vừa lạnh lùng vừa kiên định, cô nhận ra một điều: anh không nói dối.
Trước khi kịp phản ứng, một tiếng rú vang lên lần nữa từ con phố. Một con quái vật với thân hình lông lá, mắt đỏ rực, xuất hiện, lao thẳng về phía cô. Ngọc Nhân sợ hãi, chân không thể di chuyển.
Hàn Ngọc Hành bước ra, chỉ một tay ra trước, luồng khí mạnh mẽ phát ra. Con quái vật đập vào luồng khí ấy, rú lên, nhưng không thể tiến gần. Anh quay sang cô:
“Nhanh! Ngươi hãy tập trung! Sử dụng năng lực!”
Ngọc Nhân hít sâu, tay run run. Cô nhớ lại cảm giác hôm qua, ánh sáng phát ra từ lòng bàn tay. Cô tập trung, cơ thể bừng sáng, một luồng ánh bạc phát ra, quấn quanh con quái vật. Nó rú lên, thân hình run rẩy, rồi tan biến như khói trong gió.
Hơi thở cô gấp gáp, mồ hôi nhễ nhại. Ngọc Hành tiến tới, chạm tay lên vai cô. Ánh mắt anh dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị:
“Ngươi làm tốt. Nhưng đừng chủ quan. Năng lực này không phải để chơi đùa.”
Ngọc Nhân nhìn anh, tim vừa sợ hãi vừa thán phục. Cô không hiểu sao cơ thể mình lại mạnh mẽ đến vậy, và sao anh lại xuất hiện đúng lúc như thể biết trước mọi chuyện.
Cả hai cùng đi dọc con phố về phía nhà cô. Trên đường đi, Ngọc Nhân thầm thì:
“Anh… anh là ai? Tại sao lại biết về năng lực của tôi?”
Hàn Ngọc Hành không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, giọng trầm:
“Ngươi sẽ biết khi đã sẵn sàng. Bây giờ, quan trọng là… sống sót và học cách kiểm soát năng lực của mình.”
Ngọc Nhân im lặng, tim vẫn đập nhanh. Cô nhận ra rằng từ giây phút này, cuộc sống bình thường trước đây của cô đã biến mất. Một thế giới mới, huyền bí và nguy hiểm, đang mở ra trước mắt.
Khi đến cửa nhà, Ngọc Nhân bước vào, đóng cửa lại, nhưng ánh mắt vẫn dõi ra ngoài. Cô biết một điều rõ ràng: đêm nay chỉ là khởi đầu, và Hàn Ngọc Hành, người đàn ông bí ẩn ấy, sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô.
Đêm đó, Ngọc Nhân nằm trên giường, tay đặt lên lòng bàn tay, cảm giác năng lực vẫn âm ỉ chảy trong cơ thể. Bất giác, cô mơ thấy một khu rừng huyền bí, ánh sáng bạc xuyên qua tán lá. Một bóng người cao lớn đứng dưới ánh trăng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo cô.
“Cô… sắp bước vào một con đường không thể quay lại.” Giọng nói vang lên trong mơ, vừa gần gũi vừa lạnh lùng.
Ngọc Nhân giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Bên ngoài, trăng vẫn sáng, nhưng lần này ánh sáng dường như chiếu thẳng vào phòng cô, nhấn mạnh rằng một định mệnh mới đang bắt đầu.
Cô biết, từ giây phút này, mọi quyết định, mọi bước đi, đều sẽ dẫn cô đến những thử thách chưa từng gặp. Và một bóng dáng, lạnh lùng nhưng đầy bí ẩn, sẽ luôn xuất hiện trong cuộc đời cô, dõi theo từng hành động, từng nhịp tim.