MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới trăng, em là của anhChương 3: Bí quyết trong rừng trăng bạc

Dưới trăng, em là của anh

Chương 3: Bí quyết trong rừng trăng bạc

1,219 từ · ~7 phút đọc

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, lấp lóa trên nền gạch cũ của căn phòng nhỏ. Ngọc Nhân ngồi thẳng lưng, tay đặt trên lòng bàn tay, cố tập trung vào cảm giác năng lực vừa bùng lên trong cơ thể. Nhưng trái tim cô vẫn đập nhanh, từng nhịp như hồi hộp, vừa tò mò vừa sợ hãi.

Cánh cửa phòng khẽ kêu, Hàn Ngọc Hành bước vào. Anh mặc áo đen đơn giản, dáng người cao lớn, bước đi thẳng nhưng uy nghiêm, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa dò xét.

“Ngươi đã sẵn sàng chưa?” Giọng anh trầm như tiếng gió đêm.

Ngọc Nhân gật đầu, dù trong lòng run rẩy. “Tôi… tôi muốn học. Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu.”

Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, lực vừa đủ để cô cảm nhận được sự mạnh mẽ của anh. “Sức mạnh trong ngươi không giống người bình thường. Ngươi phải học cách điều khiển, nếu không… chính ngươi sẽ tự hại mình, hoặc khiến người khác gặp nguy hiểm.”

Cô cúi đầu, mắt dán xuống tay, giọng run run: “Tôi hiểu… tôi sẽ cố gắng.”

Hàn Ngọc Hành không nói thêm gì, chỉ ra hiệu bằng tay, mời cô đi theo. Họ bước ra ngoài, không khí đêm lạnh lẽo nhưng tràn ngập ánh trăng bạc.

“Chúng ta sẽ đến rừng Linh Nguyệt,” anh nói. “Ở đó, ta sẽ hướng dẫn ngươi kiểm soát năng lực. Nhưng cảnh báo trước: sẽ nguy hiểm, và ngươi phải tin tưởng bản thân.”

Ngọc Nhân lặng im, lòng vừa háo hức vừa sợ hãi. Cô chưa từng đến những nơi như vậy, nhưng cảm giác định mệnh lạ lùng khiến cô không thể từ chối.

Rừng Linh Nguyệt nằm ngoài thành phố, ánh trăng chiếu qua tán lá, tạo nên những vệt sáng bạc lấp lánh. Không khí nơi đây đặc biệt, vừa tĩnh lặng vừa có gì đó rùng rợn. Ngọc Nhân hít sâu, cảm giác cơ thể như căng ra vì năng lượng xung quanh.

“Ngươi cảm nhận được không?” Hàn Ngọc Hành hỏi.

Cô gật đầu, mắt mở to. “Có… có cảm giác… năng lượng bao quanh.”

Anh chỉ tay về phía một tảng đá lớn, giọng nghiêm nghị: “Ngươi sẽ tập điều khiển năng lực từ đó. Hãy tập trung vào ánh sáng bên trong cơ thể, rồi từ từ phát ra ngoài, giữ nó ổn định.”

Ngọc Nhân đặt tay lên tảng đá, nhắm mắt, hít sâu. Năng lực trong cơ thể run rẩy, bùng lên như dòng sông, rồi dần ổn định. Ánh sáng bạc phát ra, bao quanh tảng đá, khiến không gian xung quanh lấp lánh.

“Được rồi, ngươi đã kiểm soát cơ bản. Nhưng chỉ là bước đầu,” Hàn Ngọc Hành nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt dịu hơn một chút. “Bây giờ, thử thách thực sự sẽ đến.”

Cô chưa kịp hỏi, từ phía rừng sâu, tiếng rú vang lên. Một con quái vật lớn lao nhanh ra, mắt đỏ rực, thân hình khổng lồ, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Ngọc Nhân giật mình, chân run run.

“Đừng sợ,” Hàn Ngọc Hành nói. “Ngươi đã có năng lực, hãy dùng nó. Ta sẽ ở bên, nhưng ngươi phải chủ động.”

Cô hít sâu, nhìn con quái vật. Tim cô đập thình thịch, ánh sáng trong tay run lên. Một giây, hai giây… rồi cô nhắm mắt, tập trung toàn bộ năng lực. Ánh sáng bạc bùng lên, quấn quanh con quái vật. Nó rú lên, giãy giụa, nhưng không thể tiến gần.

Hàn Ngọc Hành tiến tới, ra tay chỉ dẫn, kết hợp lực khí với cô. Hai người như đồng điệu, năng lực hòa làm một, đánh bật con quái vật về phía rừng sâu.

Khi con quái vật biến mất, Ngọc Nhân ngã quỵ xuống, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại. Hàn Ngọc Hành tiến tới, đặt tay lên vai cô: “Ngươi làm tốt. Nhưng nhớ, lần sau sẽ còn mạnh hơn, và ngươi phải sẵn sàng.”

Cô ngước mắt nhìn anh, vừa sợ vừa cảm kích. “Cảm ơn… anh…” Giọng cô nhỏ, run run.

Anh không trả lời, chỉ nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm, khiến tim cô bỗng dưng đập nhanh hơn. Có gì đó trong ánh mắt anh vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng, khiến cô không thể rời mắt.

Sau khi nghỉ ngơi, Hàn Ngọc Hành hướng dẫn cô luyện tập thêm vài giờ, từng bước kiểm soát năng lực. Ngọc Nhân mệt nhưng quyết tâm. Mỗi lần ánh sáng phát ra, cô cảm nhận sức mạnh trong mình tăng lên, vừa phấn khích vừa sợ hãi.

Khi màn đêm gần tàn, họ ngồi bên bờ suối nhỏ trong rừng, ánh trăng chiếu xuống mặt nước, phản chiếu những vệt sáng bạc lung linh. Ngọc Nhân ngước nhìn Hàn Ngọc Hành, tim bồi hồi.

“Anh… tại sao anh lại xuất hiện giúp tôi?” Cô hỏi, giọng run run.

Anh im lặng một lúc, rồi trầm giọng: “Vì ngươi… có một sứ mệnh. Và cũng… vì ta không thể để ngươi gặp nguy hiểm một mình.”

Ngọc Nhân lặng im, tim vừa rung lên vì lời anh vừa nói. Cô cảm nhận được một điều: Hàn Ngọc Hành không chỉ xuất hiện để hướng dẫn, mà còn là… một phần quan trọng trong đời cô.

Chỉ lúc đó, tiếng rú vang lên lần nữa từ phía rừng sâu. Con quái vật lần này lớn hơn, hung dữ hơn, lao thẳng về phía họ. Ngọc Nhân sợ hãi, nhưng nhìn Hàn Ngọc Hành, cô hít sâu, tập trung. Ánh sáng bạc từ tay cô phát ra, quấn quanh con quái vật.

Hàn Ngọc Hành nhanh chóng tiến tới, kết hợp lực khí với cô. Hai người đứng sát bên nhau, ánh mắt thoáng chạm nhau, rồi tập trung vào con quái vật. Ánh sáng bùng lên mạnh mẽ, không gian rung lên, tiếng rú vang vọng khắp rừng.

Khi con quái vật biến mất, Ngọc Nhân gục xuống, mệt lả. Hàn Ngọc Hành đỡ cô, ánh mắt nhìn thẳng cô, dịu dàng hơn bao giờ hết. “Ngươi đã tiến bộ rất nhiều… nhưng còn đường phía trước dài lắm.”

Cô nhìn anh, tim đập thình thịch. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp từ một người đàn ông lạnh lùng, nhưng cũng thấy rõ sự nguy hiểm và trách nhiệm lớn lao mà anh mang.

Đêm đó, khi trở về nhà, Ngọc Nhân nằm trên giường, tay đặt trên lòng bàn tay, cảm nhận ánh sáng vẫn âm ỉ trong cơ thể. Cô biết, thế giới mới mở ra trước mắt, đầy nguy hiểm nhưng cũng đầy hấp dẫn. Và Hàn Ngọc Hành – người đàn ông bí ẩn, lạnh lùng nhưng dịu dàng – sẽ luôn xuất hiện trong cuộc đời cô, dõi theo từng bước chân, từng nhịp tim.

Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng lấp lánh, như soi thấu mọi bí mật. Trong giấc mơ, Ngọc Nhân thấy một bóng người đứng dưới ánh trăng bạc, đôi mắt sâu thẳm dõi theo cô. Giọng nói vang lên:

“Ngươi đã bước chân vào con đường không thể quay lại… và sắp đối mặt với những thử thách thực sự.”

Ngọc Nhân giật mình tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại, tim đập dồn dập. Bên ngoài, ánh trăng chiếu thẳng vào phòng, nhắc nhở cô: mọi thứ chỉ mới bắt đầu…