MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới trăng, em là của anhChương 4: Cuộc sống đảo lộn

Dưới trăng, em là của anh

Chương 4: Cuộc sống đảo lộn

1,206 từ · ~7 phút đọc

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, phủ lên nền gạch cũ của căn phòng nhỏ nơi Ngọc Nhân vừa trải qua một đêm dài luyện tập. Cô mệt lả nhưng tâm trí bừng sáng; năng lực trong cơ thể đã có tiến bộ rõ rệt, nhưng cô biết rằng đây mới chỉ là bước khởi đầu.

Cánh cửa khẽ mở, Hàn Ngọc Hành bước vào, dáng người cao lớn, ánh mắt sâu thẳm dõi theo cô. Không gian im lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ. “Ngươi dậy rồi à?” Giọng anh trầm nhưng không còn lạnh lùng tuyệt đối; có một chút dịu dàng len lỏi khiến Ngọc Nhân bỗng thấy tim mình đập nhanh.

Cô chắp tay trước ngực, lúng túng cúi đầu. “Dạ… em dậy rồi. Anh… hôm qua… em đã làm được đúng không ạ?”

Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, lực vừa đủ để cô cảm nhận uy nghiêm và sức mạnh tiềm ẩn. “Đúng. Nhưng hôm nay… sẽ còn thử thách hơn. Ngươi phải chuẩn bị tâm lý.”

Ngọc Nhân gật đầu, lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Chưa bao giờ cuộc sống bình thường của cô lại đảo lộn đến vậy, khi năng lực cổ xưa trỗi dậy, và những nguy hiểm từ thế giới dị giới dần hiện ra.

Khoảng giữa trưa, khi cô đi dạo quanh khu vườn nhà, cơ thể bỗng run lên, giống như ánh sáng bạc trong cô kêu gọi. Cô dừng lại, nhìn xung quanh, từng chiếc lá lay động theo gió. Một luồng gió lạnh thổi mạnh, đẩy cô lùi lại vài bước. Chưa kịp hiểu chuyện gì, từ sau lùm cây, một bóng đen khổng lồ lao ra. Con quái vật mới xuất hiện, to lớn hơn lần trước, đôi mắt đỏ rực, thân hình đầy gai nhọn.

Ngọc Nhân sợ hãi, chân run, tim như muốn ngừng đập. “Hắn… sẽ tấn công sao?” Cô nghĩ, nhưng chưa kịp phản ứng thì giọng trầm quen thuộc vang lên: “Đứng yên!”

Hàn Ngọc Hành lao tới, đứng chắn trước mặt cô, ánh mắt sắc lạnh, tay ra hiệu, luồng khí mạnh mẽ bùng lên từ cơ thể anh tấn công con quái vật. Nhưng lần này, nó hung dữ hơn, lao thẳng về phía họ với tốc độ kinh hoàng. Ngọc Nhân biết mình không thể đứng nhìn, hít sâu, tập trung năng lực. Ánh sáng bạc từ tay cô phát ra, quấn quanh con quái vật.

“Chỉ cần ngươi tin vào bản thân, sẽ kiểm soát được nó!” Hàn Ngọc Hành hét lên, kết hợp lực khí với cô.

Cơ thể Ngọc Nhân run lên, tim đập mạnh, nhưng cô không lùi bước. Lần này, ánh sáng từ cô mạnh hơn hẳn, tỏa ra bao quanh cả con quái vật. Tiếng rú vang vọng khắp khu vườn, không gian rung chuyển. Cuối cùng, con quái vật gầm lên một tiếng rồi biến mất, tan thành mây khói bạc trong không trung.

Ngọc Nhân gục xuống, thở hổn hển. Hàn Ngọc Hành đỡ cô, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng: “Ngươi làm tốt. Nhưng đừng bao giờ coi thường sức mạnh của nó.”

Cô nhìn anh, cảm giác vừa sợ hãi vừa trào dâng niềm tin kỳ lạ. Trong ánh mắt anh, cô vừa là người cần bảo vệ, vừa là đồng hành trong sức mạnh.

Sau sự kiện nguy hiểm đó, Hàn Ngọc Hành quyết định đưa cô tới một nơi an toàn hơn để luyện tập: một ngôi nhà cổ nằm sâu trong rừng Linh Nguyệt, xung quanh bao phủ năng lượng huyền bí. “Ngươi phải luyện tập ở đây mỗi ngày,” anh nói. “Năng lực của ngươi không chỉ để tự vệ mà còn để bảo vệ người khác. Nhưng nếu không kiểm soát được, nó sẽ biến thành mối nguy cho chính ngươi.”

Ngọc Nhân gật đầu, ánh mắt kiên định. Cô nhận ra rằng sức mạnh trong mình không chỉ là may mắn hay tình cờ. Đây là một phần của bản thân, nhưng đồng thời cũng là trách nhiệm lớn lao.

Những ngày tiếp theo trôi qua với luyện tập không ngừng. Hàn Ngọc Hành hướng dẫn cô từng bước: điều khiển năng lực từ nhỏ tới lớn, tập trung ánh sáng, định hướng năng lượng theo ý muốn và phản xạ trước nguy hiểm. Mỗi lần thành công, cô nhận được ánh mắt dịu dàng hiếm hoi từ Hàn Ngọc Hành, khiến tim cô đập nhanh. Nhưng mỗi lần thất bại, anh nghiêm nghị nhấn mạnh: “Ngươi phải học cách kiểm soát trước khi sử dụng. Đừng để cảm xúc chi phối.”

Những khoảnh khắc vừa gần gũi vừa nghiêm khắc này khiến Ngọc Nhân vừa sợ vừa cảm mến anh nhiều hơn.

Một buổi tối, khi cô luyện tập một mình gần bờ suối, bỗng một luồng năng lượng đen lao tới. Ngọc Nhân chưa kịp phản ứng thì bóng người quen thuộc xuất hiện: Hàn Ngọc Hành. “Chậm một nhịp là chết đó,” anh lạnh lùng nói, dùng tay tạo ra lớp khiên khí bảo vệ cô.

Con quái vật mới hung dữ hơn, xuất hiện từ bóng tối, với đôi mắt đỏ rực, thân hình to lớn đầy gai nhọn. Ngọc Nhân cảm thấy tim mình như muốn ngừng đập, nhưng cô nhớ lại bài luyện tập, tập trung toàn bộ năng lực, ánh sáng bạc bùng lên mạnh mẽ, quấn quanh con quái vật.

Hàn Ngọc Hành đứng sát bên, kết hợp lực khí với cô, ánh mắt thoáng chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ làm tim cô loạn nhịp. Ánh sáng và khí lực tỏa ra, khu rừng rung chuyển, con quái vật rú lên rồi biến mất vào bóng tối.

Ngọc Nhân mệt lả, dựa vào anh. Anh đặt tay lên vai cô, vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng: “Ngươi tiến bộ nhanh… nhưng nguy hiểm còn ở phía trước. Ngươi cần phải mạnh mẽ hơn.”

Cô nhìn anh, trái tim trào dâng cảm giác vừa sợ vừa tin tưởng. Trong ánh mắt anh, cô không chỉ là người cần bảo vệ mà còn là đồng hành trong sức mạnh.

Ngày hôm sau, khi trở về nhà, mọi thứ dường như bình thường nhưng cô biết mình đã thay đổi. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở, đều chứa đựng năng lực mới nhưng cũng đầy trách nhiệm. Ngồi bên cửa sổ, cô nhìn ánh trăng chiếu xuống, nhớ lời Hàn Ngọc Hành: “Ngươi đã bước vào con đường không thể quay lại…”

Trong giấc mơ đêm đó, cô thấy rừng Linh Nguyệt bừng sáng ánh bạc, bóng Hàn Ngọc Hành đứng dưới trăng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo cô. Giọng nói vang lên: “Ngươi sẽ đối mặt với những thử thách thực sự… và không còn lối quay lại.”

Ngọc Nhân tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại, tim đập dồn dập. Ánh trăng chiếu thẳng vào phòng, nhắc nhở cô: mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Cuộc sống bình thường đã biến mất; một thế giới huyền bí, đầy nguy hiểm và kỳ diệu đang mở ra trước mắt. Và Hàn Ngọc Hành – người đàn ông lạnh lùng nhưng dịu dàng – sẽ luôn xuất hiện trong đời cô, dõi theo từng bước chân, từng nhịp tim.