MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Vòm Lá Xanh RìChương 1: Mùi Nhựa Thông

Dưới Vòm Lá Xanh Rì

Chương 1: Mùi Nhựa Thông

806 từ · ~5 phút đọc

Trong sâu thẳm của khu rừng Đại Ngàn, nơi những rặng núi nhấp nhô như lưng của một con rồng xanh khổng lồ, có một ngôi làng nhỏ mà con người chưa từng đặt chân tới. Đó là làng của những cư dân bốn chân. Tại đây, mỗi gốc cây không chỉ là một cái cây, mà là một mái nhà, là một tổ ấm chứa đựng biết bao câu chuyện.

Sóc nhỏ Ne-Ne sống trong một hốc cây tùng cổ thụ. Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng len lỏi qua những kẽ lá, rọi thẳng vào chiếc mũi nhỏ hồng hồng đang phập phồng của chú. Ne-Ne dụi mắt. Cậu nghe thấy tiếng mẹ đang lạch cạch dưới bếp—một góc nhỏ của hốc cây được lót bằng rêu khô và vỏ quế thơm lừng.

"Ne-Ne, dậy thôi con yêu. Hôm nay là ngày đầu tiên các con được phép ra khỏi thung lũng mà."

Ne-Ne bật dậy như một chiếc lò xo. Cậu nhớ rồi! Hôm nay là ngày "Lễ Trưởng Thành Nhỏ". Nhóm bạn bốn người của cậu đã hẹn nhau ở gốc Cổ thụ Nghìn Năm để cùng nhau thực hiện chuyến thám hiểm đầu đời. Cậu nhanh chóng vớ lấy chiếc túi nhỏ bện bằng xơ mướp mà mẹ đã chuẩn bị sẵn. Bên trong là vài hạt dẻ nướng và một mẩu sáp ong ngọt lịm.

Khi Ne-Ne nhảy xuống đất, cậu đã thấy Gấu con Lu-Lu đang ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt vừa háo hức vừa lo lắng. Lu-Lu là một chú gấu đen có một vệt lông trắng hình trăng khuyết trước ngực. Cậu chàng đang ôm một cái hũ gốm nhỏ—vật gia bảo của nhà gấu để đựng mật.

"Ne-Ne! Cậu đến rồi!" Lu-Lu reo lên, giọng ồm ồm nhưng ấm áp. "Tớ... tớ hơi run. Mẹ tớ bảo ngoài thung lũng có những con chim đại bàng sải cánh to như đám mây."

"Đừng lo, có tớ đây!" Cáo nhỏ Ti-Ti từ trong bụi rậm nhảy ra, làm cả hai giật mình. Ti-Ti có bộ lông đỏ rực như lửa và cái đuôi lúc nào cũng ngoáy tít. "Tớ đã học được cách ẩn nấp của cha tớ rồi. Không có con đại bàng nào thấy được chúng ta đâu!"

Người cuối cùng xuất hiện là Thỏ Mi-Mi. Cô bé trắng muốt như một viên kẹo bông, mang theo một chiếc túi thêu đầy hoa cỏ. Mi-Mi luôn là người thông thái nhất nhóm vì cô bé thường xuyên sang nhà bác Cú già để nghe kể về các vùng đất xa xôi.

Bốn người bạn đứng dưới gốc cây cổ thụ, nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thung lũng. Đó là một con đường phủ đầy lá vàng, dẫn tới Suối Đá Nhảy—ranh giới đầu tiên của thế giới bên ngoài.

"Các con đi bảo trọng nhé!" Tiếng của các bậc cha mẹ vang lên từ phía sau những gốc cây. Họ không đi theo, họ đứng đó, trong bóng râm của tổ ấm, để con cái mình tự bước những bước đi độc lập đầu tiên. Đó là một quy luật của rừng già: Tình yêu đôi khi là học cách buông tay.

Ne-Ne dẫn đầu, cái đuôi xù của cậu dựng đứng như một ngọn cờ. Họ bước qua những bụi dương xỉ cao quá đầu. Mỗi tiếng sột soạt dưới chân, mỗi tiếng chim hót lạ lẫm đều khiến trái tim nhỏ bé của họ đập rộn ràng.

Tình tiết bắt đầu kịch tính khi họ đến gần Suối Đá Nhảy. Nước suối hôm nay chảy xiết hơn mọi khi do cơn mưa đêm qua. Những tảng đá rêu xanh trơn trượt như bôi mỡ.

"Làm sao qua được đây?" Lu-Lu lo lắng nhìn dòng nước trắng xóa.

Ti-Ti xung phong: "Để tớ thử trước!" Cậu nhảy lên tảng đá đầu tiên. Nhưng hỡi ôi, chân cậu trượt đi. "Á!" Ti-Ti chao đảo.

May mắn thay, Ne-Ne với sự nhanh nhẹn của loài sóc đã lao ra, dùng đuôi và tay giữ lấy vai Ti-Ti. Cả hai cùng đứng vững. Lúc này, Mi-Mi quan sát xung quanh và phát hiện ra một thân cây đổ nằm vắt ngang qua đoạn hẹp nhất của con suối.

"Nhìn kìa! Chúng ta có thể đi cầu gỗ tự nhiên!" Mi-Mi reo lên.

Từng bạn một, thận trọng và giúp đỡ nhau, họ đã vượt qua được thử thách đầu tiên. Khi đặt chân sang bờ bên kia, họ nhận ra không khí ở đây khác hẳn. Mùi của hoa dại nồng nàn hơn, và rừng thưa dần, nhường chỗ cho một cánh đồng cỏ mênh mông lấp lánh dưới nắng.

Họ đã chính thức rời nhà. Một cảm giác tự hào len lỏi trong lòng mỗi bạn nhỏ. Họ hiểu rằng, chỉ cần đi cùng nhau, nỗi sợ hãi sẽ chỉ là một gia vị cho lòng dũng cảm.