Sau khi vượt qua Suối Đá Nhảy, bộ tứ tiến vào cánh đồng mà Mi-Mi gọi là "Cánh đồng Hoa Chuông". Đây là một vùng đất kỳ diệu nơi hàng ngàn bông hoa màu xanh tím hình chiếc chuông nhỏ mọc san sát nhau. Mỗi khi có gió thổi qua, chúng khẽ đung đưa, tạo ra những âm thanh thanh mảnh như tiếng pha chạm của pha lê.
"Đẹp quá!" Lu-Lu thốt lên, chú nằm bò ra thảm cỏ, tận hưởng cảm giác mát lạnh của những cánh hoa chạm vào da thịt. "Tớ muốn ở đây mãi thôi."
Nhưng Ti-Ti, với bản tính hiếu động, đã phát hiện ra điều gì đó lạ lùng. "Các cậu lại đây xem này! Có một lối mòn nhỏ xíu đi sâu vào giữa đám hoa."
Cả nhóm tò mò đi theo lối mòn đó. Càng đi sâu, hoa chuông càng mọc cao, che khuất cả tầm nhìn của họ. Bỗng nhiên, một âm thanh "Hu hu... hu hu..." vang lên từ phía trước. Đó không phải tiếng gió, đó là tiếng khóc.
Họ dạt những bông hoa sang hai bên và nhìn thấy một cảnh tượng xúc động: Một bé Nhím nhỏ đang bị mắc kẹt vào một lùm bụi gai. Những cái gai sắc nhọn của bụi cây đan xen với gai trên lưng bé Nhím, khiến bé không thể nhúc nhích, hễ cử động là lại đau đớn.
"Đừng sợ, chúng tớ tới cứu cậu đây!" Ne-Ne nói, nhưng khi cậu định lại gần, những cái gai dài của bụi cây làm cậu chùn bước.
Mi-Mi suy nghĩ một chút rồi bảo: "Lu-Lu, cậu có sức mạnh nhất, hãy dùng cành cây to để bẩy bụi gai ra. Ti-Ti, cậu có đôi tay khéo léo, hãy gỡ từng cái một. Còn Ne-Ne, cậu hãy quan sát xem có ai khác quanh đây không, chúng ta cần đảm bảo an toàn."
Cuộc giải cứu bắt đầu. Lu-Lu gồng mình, đôi tay gấu chắc khỏe giữ chặt gốc bụi gai để nó không khép lại thêm. Ti-Ti cẩn thận dùng những chiếc móng nhỏ của mình để gỡ từng sợi dây leo. Mi-Mi thì liên tục an ủi bé Nhím: "Ngoan nào, sắp xong rồi, cậu tên là gì?"
"Tớ... tớ tên là Chôm Chôm," bé Nhím nấc nghẹn. "Tớ đi tìm thuốc cho bà nhưng lại bị vướng vào đây."
Sau một hồi nỗ lực, cuối cùng bé Nhím cũng được tự do. Để cảm ơn, Chôm Chôm đã dẫn cả nhóm đến một gốc cây lớn, nơi bà của bé đang nằm. Bà Nhím vốn là một "thầy thuốc" của vùng cánh đồng này. Bà tặng cho mỗi bạn một chiếc lá bùa may mắn được ép khô và dặn dò: "Các cháu là những đứa trẻ tốt bụng. Trong rừng già, lòng tốt chính là tấm bản đồ chính xác nhất."
Câu chuyện về bé Nhím giúp bốn bạn nhỏ nhận ra một bài học lớn: Thế giới bên ngoài không chỉ có cảnh đẹp hay nguy hiểm, mà còn có những người cần sự giúp đỡ. Gia đình đã dạy họ phải biết yêu thương, và giờ đây họ đang thực hành điều đó với những người xa lạ.
Khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cánh đồng, cả nhóm quyết định tìm một chỗ trú ẩn. Họ chọn một hốc đá khô ráo. Lu-Lu lấy mật ong ra chia cho mỗi bạn một chút. Vị ngọt lịm tan trên đầu lưỡi giữa không gian bao la làm họ thấy ấm áp lạ kỳ. Đêm đầu tiên xa nhà, họ nằm sát bên nhau, nghe tiếng côn trùng nỉ non. Ne-Ne nhớ mẹ, nhưng cậu cũng cảm thấy mình đã lớn thêm một chút.