Sáng ngày thứ ba, bầu trời không còn xanh trong như trước. Những đám mây xám xịt từ phía núi cao tràn xuống, nặng trĩu hơi nước. Không khí trở nên oi nồng và lặng gió một cách đáng sợ.
"Có vẻ như sắp có bão lớn rồi," Mi-Mi lo lắng nhìn lên trời. "Tai tớ đang lùng bùng, đó là dấu hiệu của áp suất thay đổi."
Cha mẹ họ thường dạy: "Khi rừng im lặng, đó là lúc thiên nhiên đang lấy đà." Cả nhóm cuống cuồng tìm chỗ ẩn nấp. Nhưng họ đang ở giữa một vùng đồi trọc, không có nhiều cây lớn để che chắn.
Chẳng mấy chốc, những hạt mưa đầu tiên to bằng hạt đậu ném xuống đất. Rào! Một màn nước trắng xóa dội xuống. Gió rít lên từng hồi qua các khe đá, nghe như tiếng gầm của một con thú dữ.
"Chạy mau! Phía kia có một cái hang!" Ti-Ti hét lên qua tiếng mưa.
Cả bốn bạn nhỏ vắt chân lên cổ mà chạy. Lu-Lu vì người to lớn nên chạy chậm nhất, cậu vấp phải một rễ cây và ngã lăn quay. "Mẹ ơi!" Lu-Lu sợ hãi kêu lên.
Ne-Ne và Ti-Ti không hề do dự, cả hai quay lại, mỗi đứa một bên xốc nách gấu con dậy. Mi-Mi đứng ở cửa hang vẫy gọi rối rít. Khi tất cả đã an toàn bên trong hang đá, ai nấy đều ướt sũng và run cầm cập vì lạnh.
Hang đá tối om và sâu thẳm. Tiếng sấm nổ vang trời khiến mặt đất rung chuyển. Lu-Lu bắt đầu khóc nấc lên: "Tớ muốn về nhà... Tớ nhớ hơi ấm của mẹ gấu... Ở đây lạnh quá."
Ne-Ne cũng thấy mũi mình cay cay, nhưng cậu nhớ lại lời cha dặn: "Là anh cả trong nhóm, con phải là ngọn lửa khi trời lạnh." Cậu lục trong túi xơ mướp ra mẩu sáp ong còn sót lại và một ít cỏ khô mà Mi-Mi đã mang theo.
"Đừng khóc Lu-Lu. Nhìn này, chúng ta sẽ tạo ra hơi ấm."
Ti-Ti nhanh trí tìm được vài cành củi khô bị gió thổi vào cửa hang. Bằng một kỹ năng mà cậu từng thấy cha làm (cọ xát hai miếng đá lửa hoặc gỗ), Ti-Ti kiên trì thử nghiệm. Sau nhiều lần thất bại, một đốm lửa nhỏ nhoi đã bùng lên.
Ánh lửa bập bùng soi sáng khuôn mặt bốn bạn nhỏ. Họ quây quần bên đống lửa, chia nhau mẩu bánh hạt dẻ cuối cùng. Mi-Mi bắt đầu hát một bài hát ru của vùng rừng núi, giai điệu nhẹ nhàng át đi tiếng bão tố bên ngoài.
Trong ánh lửa, họ nhận ra trên vách hang có những hình vẽ cổ xưa của những loài vật đi trước. Đó là hình ảnh về sự đoàn kết, về những gia đình cùng nhau vượt qua đại nạn. Họ hiểu rằng, mỗi thử thách này chính là một "lớp học" mà gia đình muốn họ trải qua để biết giá trị của sự đồng lòng.
"Các cậu biết không," Ne-Ne khẽ nói. "Tớ nghĩ gia đình không chỉ là cái tổ trên cây tùng kia. Gia đình là khi chúng ta ở bên nhau, chăm sóc nhau như thế này."
Cả bốn bạn nhỏ dựa vào nhau ngủ thiếp đi trong hang đá, trong khi ngoài kia, cơn bão vẫn đang gào thét. Nhưng trong lòng họ, một sức mạnh mới đã được hình thành—sức mạnh của sự tự lập và tình bạn gắn bó như máu mủ.