Rời làng Chồn Hương trong sự tiễn đưa nồng hậu, bộ tứ tiến về phía Thác Nước Bạc—nơi được mệnh danh là cửa ngõ của "Núi Thần Linh". Tiếng nước đổ từ trên cao xuống tạo thành những âm thanh vang vọng như tiếng sấm, khiến mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ.
"Các cậu nhìn xem, cầu vồng kìa!" Lu-Lu chỉ vào làn sương nước mờ ảo nơi chân thác. Một dải lụa bảy màu hiện ra lung linh giữa dòng nước trắng xóa.
Nhưng để vượt qua được thác nước này, họ phải trèo qua một con đường mòn nhỏ hẹp nằm ngay sau màn nước. Con đường ấy trơn trượt và tối tăm, chỉ cần sẩy chân một bước là sẽ rơi xuống dòng sông chảy xiết bên dưới.
"Tớ sợ độ cao," Lu-Lu thú nhận, đôi chân gấu run bần bật. Cậu đứng khựng lại trước lối vào đường mòn.
Lúc này, Ne-Ne thể hiện bản lĩnh của một người dẫn đường. Cậu dùng một sợi dây leo dài, buộc vào người mình rồi lần lượt buộc vào người các bạn. "Chúng ta là một chuỗi mắt xích. Nếu một người trượt, ba người kia sẽ giữ lại. Lu-Lu, hãy nhắm mắt lại và bám vào đuôi tớ, tớ sẽ dắt cậu đi."
Từng bước, từng bước một. Họ đi dưới tiếng gầm rú của thác nước. Nước bắn vào mặt buốt lạnh, nhưng hơi ấm từ sợi dây leo nối giữa bốn trái tim khiến họ thấy can đảm hơn.
Giữa đoạn đường, một sự cố xảy ra. Một tảng đá nhỏ từ trên cao rơi xuống, trúng vào chân Mi-Mi. Cô bé đau đớn khuỵu xuống. "Các cậu đi đi, tớ không đi được nữa," Mi-Mi thào thào qua tiếng nước.
"Không bao giờ!" Ti-Ti hét lên. "Chúng ta cùng đi, cùng về. Lu-Lu, cậu khỏe nhất, hãy cõng Mi-Mi. Tớ và Ne-Ne sẽ giữ dây."
Cảnh tượng ấy thật cảm động: Một chú gấu nhỏ cõng một cô thỏ trắng trên lưng, hai bạn nhỏ còn lại gồng mình bám vào vách đá để giữ thăng bằng. Họ không còn là những đứa trẻ nhút nhát ngày nào rời tổ. Họ đã trở thành những người đồng đội thực thụ.
Khi thoát ra khỏi màn nước và đặt chân lên thảm cỏ xanh bên kia thác, họ nhìn thấy một thung lũng đầy hoa đỗ quyên đang nở rộ. Ở đó, có một phiến đá lớn khắc chữ: "Kẻ mạnh không phải là kẻ đi nhanh nhất, mà là kẻ không bỏ lại bạn bè phía sau."
Họ nằm vật ra bãi cỏ, thở dốc nhưng miệng mỉm cười. Mảnh ngọc bích lúc này không chỉ sáng lên mà còn tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ. Họ biết rằng mình đã đi được gần một nửa hành trình. Và quan trọng nhất, họ nhận ra gia đình không chỉ là những người sinh ra mình, mà còn là những người cùng mình vượt qua thác dữ.
Đêm đó, bên dòng suối nhỏ dưới chân thác, họ cùng nhau chia sẻ những hạt dẻ cuối cùng. Ne-Ne nhìn lên những vì sao và thầm hứa: Dù con đường phía trước có bao nhiêu thác ghềnh, họ sẽ luôn bên nhau như bốn ngón tay trên một bàn tay.