MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Vòm Lá Xanh RìChương 13: Màu Hổ Phách

Dưới Vòm Lá Xanh Rì

Chương 13: Màu Hổ Phách

553 từ · ~3 phút đọc

Sau khi vượt qua Thác Nước Bạc, bộ tứ tiến vào vùng "Rừng Trúc Tím". Đây là một khu rừng tĩnh lặng, nơi những thân trúc cao vút, thẳng tắp như những cây bút lông khổng lồ vươn lên chạm tới mây trời. Những tán lá trúc đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm che kín ánh mặt trời, chỉ để lại những vệt sáng tím nhạt lung linh huyền ảo.

Khi cả nhóm đang dừng chân bên một phiến đá phủ đầy rêu xanh, một tiếng vỗ cánh dồn dập vang lên. Anh Chim Sẻ Đưa Tin – người mà họ đã cứu cái tổ ở Chương 6 – bất ngờ xuất hiện. Anh đáp xuống một cành trúc thấp, hơi thở hổn hển, trên chân có buộc một chiếc túi nhỏ bằng lụa đỏ.

"Chào các em! Anh mang tin từ thung lũng quê hương đến đây!" Anh Chim Sẻ reo lên.

Bốn bạn nhỏ hồi hộp quây quanh. Anh Chim Sẻ lấy ra bốn món quà nhỏ: một hạt dẻ vàng óng của mẹ Ne-Ne, một hũ mật ong rừng thơm lừng từ cha Lu-Lu, một chiếc khăn tay thêu cỏ bốn lá của mẹ Mi-Mi, và một chiếc răng nanh sói oai vệ mà cha Ti-Ti gởi gắm.

Kèm theo đó là một "bản tin" bằng giọng nói mà anh Chim Sẻ đã học thuộc lòng: "Mẹ Sóc bảo Ne-Ne nhớ chải lông đuôi mỗi sáng; cha Gấu bảo Lu-Lu hãy dũng cảm như vầng trăng khuyết trên ngực; mẹ Thỏ dặn Mi-Mi đừng mải đọc sách mà quên nhìn đường; và cha Cáo nhắn Ti-Ti rằng: Một thợ săn giỏi là người biết chờ đợi."

Nghe đến đây, cả bốn bạn nhỏ bỗng lặng đi. Một nỗi nhớ nhà mãnh liệt dâng trào trong lòng. Lu-Lu là người đầu tiên sụt sịt: "Tớ nhớ mùi của hốc cây nhà tớ quá. Ở đó không có thác nước đáng sợ, cũng không có bụi gai sắc nhọn..."

Ne-Ne cầm hạt dẻ trong tay, cảm nhận được hơi ấm như thể mẹ vừa mới hái nó từ cành. Cậu thấy sống mũi cay cay. Cơn gió thổi qua rừng trúc, tạo nên âm thanh rì rào như tiếng mẹ hát ru mỗi tối. "Hay là... chúng mình quay về đi?" Ti-Ti khẽ hỏi, đôi mắt vốn dĩ tinh nghịch nay lại đượm buồn.

Sự dao động bắt đầu lan tỏa. Hành trình đã đi được một quãng dài, và những gian nan phía trước vẫn là một ẩn số. Mi-Mi nhìn chiếc khăn thêu, rồi nhìn các bạn: "Nếu chúng ta quay về bây giờ, chúng ta vẫn là những bé động vật ngoan. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ biết được bí mật mà bà cụ Rùa đã nói, và cũng chẳng bao giờ thấy được thế giới rộng lớn thật sự ra sao."

Ngày hôm đó, bộ tứ không đi tiếp. Họ dành cả buổi chiều để ngồi bên nhau dưới gốc trúc, chia nhau hũ mật ong của cha Lu-Lu. Vị ngọt của mật ong hòa cùng vị mặn của những giọt nước mắt nhớ nhà. Đây là bài học về sự hy sinh: Để trưởng thành, đôi khi chúng ta phải chấp nhận rời xa vòng tay ấm áp của cha mẹ để tự xây dựng "vòng tay" cho chính mình.