Sáng hôm sau, với sự khích lệ từ anh Chim Sẻ, bộ tứ quyết định tiếp tục hành trình. Tuy nhiên, thử thách lần này không phải là thiên tai hay thú dữ, mà là sự cô đơn. Họ tiến vào "Thung Lũng Câm Lặng" – một vùng đất cao nguyên đá vôi, nơi không có lấy một bóng cây xanh, chỉ có những tảng đá xám xịt và tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng thở dài.
Ở đây, họ không gặp bất kỳ một người bạn nào khác. Không có bác Khỉ già, không có bà cụ Rùa, cũng không có bầy khỉ nghịch ngợm. Chỉ có tiếng bước chân của chính mình trên đá sỏi.
"Sao ở đây vắng lặng thế nhỉ?" Lu-Lu lo lắng hỏi, giọng cậu vang lên rồi dội lại từ vách đá.
Sự im lặng kéo dài khiến tâm trí họ trở nên mệt mỏi. Khi không có những tình tiết kịch tính, sự nhàm chán và cái đói bắt đầu gặm nhấm ý chí. Ne-Ne cố gắng bày ra những trò chơi như "nhảy qua kẽ đá" hay "thi xem ai nhìn thấy mây hình gì trước", nhưng sự hào hứng của cả nhóm cứ lịm dần.
Đúng lúc đó, họ phát hiện một hồ nước nhỏ giữa các kẽ đá. Nước trong hồ xanh ngắt nhưng lạnh lẽo vô cùng. Ti-Ti định lao xuống uống nước thì Mi-Mi ngăn lại: "Khoan đã! Nhìn những vệt trắng quanh bờ hồ kìa, đó là muối. Nước này không uống được đâu."
Sự thất vọng lên đến đỉnh điểm. Lu-Lu nằm bệt xuống đất, không muốn bước tiếp. "Tớ mệt quá. Tại sao chúng ta phải làm điều này? Để trở thành người lớn khó đến thế sao?"
Ne-Ne ngồi xuống cạnh bạn, nhẹ nhàng xoa đôi bàn chân gấu đang bị phồng rộp. Cậu chợt nhận ra rằng, trong hành trình này, cậu không chỉ là người dẫn đường, mà còn phải là người truyền lửa. Cậu lấy mảnh ngọc bích ra. Kỳ lạ thay, dù không có việc tốt nào được thực hiện, mảnh ngọc vẫn tỏa ra một ánh sáng mờ mờ, đều đặn như nhịp tim.
"Các cậu nhìn này," Ne-Ne nói. "Mảnh ngọc không chỉ sáng khi chúng ta giúp người khác. Nó sáng vì chúng ta đang không bỏ cuộc. Sự kiên trì là một loại lòng tốt đối với chính bản thân mình."
Nghe Ne-Ne nói, Ti-Ti và Mi-Mi cũng tiến lại gần. Họ cùng đặt tay lên mảnh ngọc. Trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối của thung lũng, họ nghe thấy tiếng tim mình đập, tiếng thở của nhau. Họ nhận ra rằng: Ngay cả khi thế giới bên ngoài im lặng, thì tình bạn bên trong vẫn đang trò chuyện.
Họ tìm thấy một vài loại địa y mọc giữa kẽ đá, một loại thực vật dai nhách nhưng có thể giúp họ cầm cự cơn đói. Họ cùng nhau đi qua thung lũng ấy, không bằng sự náo nhiệt, mà bằng sự thấu hiểu thầm lặng. Bài học của chương này chính là: Đỉnh cao nhất mà bạn phải vượt qua không phải là ngọn núi, mà là sự nản chí trong chính lòng mình.