MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Vòm Lá Xanh RìChương 15: Bác Voi Thợ Gốm

Dưới Vòm Lá Xanh Rì

Chương 15: Bác Voi Thợ Gốm

576 từ · ~3 phút đọc

Vừa ra khỏi thung lũng đá xám, cảnh quan thay đổi đột ngột. Một vùng đất đầy đất sét đỏ hiện ra, và ở trung tâm là một xưởng gốm lộ thiên khổng lồ. Một bác Voi già, với đôi ngà dài và bộ da dày dạn sương gió, đang dùng vòi của mình để nhào nặn những khối đất sét thành những chiếc bình, chiếc chậu tinh xảo.

"Chào các cháu! Những nhà lữ hành từ rừng trúc đã tới rồi ư?" Bác Voi dừng tay, dùng vòi phun một chút nước lên những chiếc bình để giữ độ ẩm.

Bốn bạn nhỏ vô cùng kinh ngạc khi thấy một con vật to lớn như bác Voi lại có đôi tay (hay đúng hơn là chiếc vòi) khéo léo đến thế. Bác Voi mời họ vào nghỉ chân và cho họ ăn những quả chuối rừng chín vàng.

"Bác ơi, sao bác có thể kiên nhẫn làm những món đồ nhỏ xíu này cả ngày vậy ạ?" Lu-Lu tò mò hỏi khi thấy bác Voi đang tỉ mỉ khắc hình một chiếc lá lên miệng bình.

Bác Voi cười hiền, đôi tai to như cái quạt khẽ phe phẩy: "Đất sét cần thời gian để thành hình. Lửa cần thời gian để nung chín. Và các cháu cũng cần thời gian để trở thành những cư dân trưởng thành của Rừng Xanh. Nếu vội vàng, đất sẽ nứt, và người cũng sẽ 'nứt' theo."

Bác Voi cho mỗi bạn một khối đất sét và bảo họ hãy nặn ra thứ mà mình yêu quý nhất. Ne-Ne nặn hình mẹ Sóc, nhưng khối đất cứ bị méo mó. Ti-Ti nặn một thanh kiếm, nhưng nó gãy ngay khi vừa dựng lên. Chỉ có Mi-Mi là kiên nhẫn nhào đất thật kỹ, nặn thành hình một bông hoa nhỏ đơn giản nhưng vững chãi.

Bác Voi nhìn thành quả của họ rồi ôn tồn bảo: "Hành trình của các cháu cũng giống như nhào nặn đất sét vậy. Những thử thách ở Suối Đá Nhảy, ở Hồ Gương hay ở Thung Lũng Câm Lặng vừa qua chính là lúc các cháu đang 'nhào đất'. Có đau đớn, có mệt mỏi, nhưng đó là cách để các cháu trở nên dẻo dai hơn."

Đêm đó, bác Voi nhóm một lò lửa lớn để nung gốm. Bộ tứ ngồi quanh lò lửa, nhìn những sản phẩm của mình từ từ biến đổi màu sắc dưới sức nóng. Bác Voi kể cho họ nghe về "Vùng Đất Của Những Giấc Mơ" – đích đến tiếp theo của họ, nơi mà mỗi người sẽ phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của mình.

Trước khi đi, bác Voi tặng cho mỗi bạn một chiếc lọ gốm nhỏ để đựng nước. Chiếc lọ của Ne-Ne màu nâu trầm, của Lu-Lu màu đen bóng, của Mi-Mi màu trắng sứ và của Ti-Ti màu đỏ gạch.

"Hãy giữ nước trong những chiếc lọ này. Khi nào các cháu thấy lòng mình nóng nảy hay sợ hãi, hãy uống một ngụm để thấy sự mát lành của đất mẹ," bác Voi dặn dò.

Chia tay bác Voi, bộ tứ cảm thấy vững tin hơn. Mảnh ngọc bích của họ giờ đây đã sáng rực rỡ một nửa. Họ đã học được rằng trưởng thành không phải là một đích đến tức thời, mà là một quá trình được nặn bằng bàn tay của thời gian và tôi luyện qua ngọn lửa của thử thách.