MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃOChương 1: TIẾNG NHẠC TRONG ĐÊM BÃO

ĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃO

Chương 1: TIẾNG NHẠC TRONG ĐÊM BÃO

1,134 từ · ~6 phút đọc

Mưa ở thị trấn Bình Yên không mang cái vẻ vội vã, náo nhiệt của những cơn mưa phố thị. Nó trút xuống một cách lì lợm, dai dẳng và nặng nề, như thể muốn dìm chết mọi hy vọng còn sót lại dưới những tán rừng thông già cỗi. Hạ Vy siết chặt vô lăng, đôi mắt mệt mỏi căng ra để nhìn qua lớp kính chắn gió đang bị những dải nước trắng xóa làm nhòe nhoẹt. Chiếc xe sedan cũ kỹ của cô chao đảo trước từng luồng gió giật từ khe núi hất tới, tiếng gầm rú của thiên nhiên át cả tiếng động cơ đang rệu rã.

Trên màn hình bảng điều khiển, sóng radio chập chờn, phát ra những tiếng rè rè khó chịu trước khi một giai điệu quen thuộc len lỏi vào không gian chật hẹp. Đó là "Hurricane" của Bob Dylan. Giọng hát khàn đặc, đầy phẫn nộ của Dylan vang lên, kể về cuộc đời bị đánh cắp của võ sĩ Rubin Carter – một người bị kết án oan chỉ vì màu da và một hệ thống tư pháp mục nát.

Vy cười khổ, một nụ cười tự giễu. Cô thấy mình và gã võ sĩ trong bài hát có một điểm chung nực cười: cả hai đều bị ném ra khỏi quỹ đạo của sự sống chỉ vì trót chạm vào những thứ mà "đám đông" muốn che giấu. Cách đây một tuần, cô còn là ngôi sao của một tờ báo điều tra lớn ở thành phố. Giờ đây, sau một bài viết phanh phui đường dây chạy án của một gã "ông lớn" bị đình bản, cô bị đẩy về cái thị trấn heo hút này dưới danh nghĩa thuyên chuyển công tác. Thực chất, đó là một bản án lưu đày.

"Tới nơi rồi, Rubin," Vy lẩm bẩm, tự gọi mình bằng cái tên trong bài hát.

Bỗng nhiên, ánh đèn pha xuyên qua màn mưa rọi thẳng vào một bóng người đang đứng giữa lộ. Vy giật bắn mình, đạp phanh cháy cả mặt đường. Chiếc xe trượt đi một đoạn dài, xoay ngang rồi khựng lại cách bóng đen kia chỉ chừng một sải tay. Tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Giữa màn mưa lạnh lẽo, một người đàn ông lầm lũi đứng đó. Anh ta cao, bờ vai rộng nhưng hơi khòm xuống như đang gánh vác cả một bầu trời u tối. Anh không mặc áo mưa, cũng không che ô. Chiếc sơ mi mỏng dính bết vào lồng ngực săn chắc, nước mưa chảy ròng ròng từ mái tóc đen dài quá tai xuống gương mặt góc cạnh. Đôi mắt anh ta không hề có sự hoảng hốt của một người vừa suýt chết dưới gầm xe, nó tĩnh lặng đến mức đáng sợ, như một mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.

Rầm!

Từ phía đối diện, một chiếc xe bán tải lao vụt qua với tốc độ xé gió. Chiếc xe cố tình lách sát vào vũng nước đọng ngay cạnh người đàn ông, hất một lượng nước bẩn tung tóe lên người anh từ đầu đến chân. Tiếng cười hô hố vang lên từ cabin xe, xen lẫn tiếng nhạc sàn xập xình. Một chai bia rỗng ném ra từ cửa sổ xe, vỡ tan tành dưới chân người đàn ông.

"Đồ quỷ ám! Cút về chuồng của mày đi!" tiếng chửi rủa của một gã thanh niên vọng lại rồi tan biến trong tiếng gió rít.

Vy bàng hoàng nhìn cảnh tượng đó qua gương chiếu hậu. Người đàn ông vẫn đứng im. Anh không quay đầu nhìn theo chiếc bán tải, cũng không lau đi vết bẩn trên mặt. Anh cúi xuống, nhặt từng mảnh vỡ của chai bia đặt vào lề đường để không làm thủng lốp xe của người khác, rồi lại lầm lũi bước đi vào bóng tối sâu thẳm của bìa rừng.

Sự bình thản của anh không phải là nhẫn nhục. Vy cảm nhận được điều đó bằng trực giác của một phóng viên điều tra lão luyện. Đó là một sự khinh miệt đến tận cùng dành cho thế giới xung quanh – một kiểu người đã chết về tâm hồn nhưng thể xác vẫn cứ lề mề tồn tại.

Cô tấp xe vào lề, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Khi nhìn vào bản đồ chỉ đường, Vy chợt nhận ra mình đang đứng ở ranh giới của đồi thông phía Tây – nơi mà người dân địa phương luôn nhắc đến bằng sự e dè trong các diễn đàn ẩn danh cô từng tra cứu. Đây chính là lối vào nhà của Lâm Vũ – "nghi phạm số 1" của vụ án giết người mười năm trước.

Lâm Vũ. Cái tên vang lên trong đầu cô cùng với những nốt nhạc dồn dập của bài "Hurricane". Mười năm trước, anh là một nghệ sĩ piano tài hoa với tương lai rạng rỡ. Mười năm sau, anh là một bóng ma sống bị cả thị trấn này kết án tử hình về mặt xã hội. Người ta nói anh đã giết Bảo Anh – người yêu của mình – trong một cơn ghen cuồng loạn, mặc dù bằng chứng duy nhất chỉ là sự có mặt của anh tại hiện trường.

"Đúng là một bản giao hưởng sai lệch," Vy thầm nghĩ.

Cô khởi động lại máy xe. Ánh đèn pha một lần nữa quét qua bóng lưng cô độc của người đàn ông đang mất dần trong làn sương mù và mưa gió. Cô tự hỏi, liệu trong cái thị trấn "Bình Yên" giả tạo này, có bao nhiêu bí mật đang được che đậy bằng những hòn đá ném vào kẻ bị ruồng bỏ?

Vy lái xe về phía nhà trọ đã đặt trước, nhưng tâm trí cô vẫn kẹt lại ở gương mặt lạnh lẽo và hành động nhặt mảnh vỡ đầy mâu thuẫn của người đàn ông đó. Radio lại vang lên đoạn điệp khúc của Dylan:

"Here comes the story of the Hurricane / The man the authorities came to blame / For somethin' that he never done..." (Đây là câu chuyện về Cơn bão / Người đàn ông mà nhà cầm quyền đổ lỗi / Cho một điều mà anh ta chưa từng làm...)

Mưa vẫn không ngớt. Vy biết, cơn bão thực sự của đời cô không phải là cơn mưa đang trút xuống ngoài kia, mà chính là những gì cô sắp đối mặt khi bước chân vào tâm bão mang tên Lâm Vũ. Đêm nay, thị trấn Bình Yên vẫn im lìm, nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, những âm thanh của sự oan sai đã bắt đầu trỗi dậy, khởi đầu cho một bản giao hưởng đẫm nước mắt và máu.